Hạ Văn Nam hồn vía lên mây.
Cậu tưởng Minh Lộ Xuyên chỉ đang lừa cậu thôi, nhưng rồi cậu lại nghi ngờ có khi Minh Lộ Xuyên không lừa mình, dù sao thì Minh Lộ Xuyên còn biết trên mông cậu có bao nhiêu nốt ruồi cơ mà?
Khoảng thời gian ăn tối sau khi tan tầm, Hạ Văn Nam tránh mặt Minh Lộ Xuyên, cậu mua đồ ăn ngoài về nhà, mau chóng nhốt mình trong phòng, vừa bật phim trên laptop vừa ăn cơm.
Ăn xong, Hạ Văn Nam chưa nghe thấy tiếng Minh Lộ Xuyên về, vội vàng tranh thủ ném hộp cơm vào thùng rác nhà bếp, rồi lại trốn vào trong phòng.
Lúc chốt cửa phòng, đột nhiên Hạ Văn Nam nghĩ, nếu cậu và Minh Lộ Xuyên đã làm tất cả mọi chuyện rồi, tại sao bọn họ phải chia phòng ngủ riêng? Cho nên chắc chắn Minh Lộ Xuyên nói xạo. Nghĩ đến đây, Hạ Văn Nam cảm thấy được an ủi hơn rất nhiều, cho bản thân niềm tin để tiếp tục phản bác Minh Lộ Xuyên.
Sáng hôm sau, không chờ Minh Lộ Xuyên thức dậy, Hạ Văn Nam đã ra khỏi nhà.
Đợi giờ ăn trưa ở công ty, Hạ Văn Nam cầm khay đựng đồ ăn ngồi chung bàn với các đồng nghiệp trong phòng thí nghiệm, vừa ăn vừa nói chuyện phiếm, bỗng nhiên Minh Lộ Xuyên bưng khay đến ngồi bên cạnh bọn họ.
Cả bàn ăn bỗng im bặt, không chỉ bàn này mà những bàn ở xung quanh cũng im lặng theo.
Bởi vì chiếc ghế bên cạnh Hạ Văn Nam đã có người ngồi, cho nên Minh Lộ Xuyên ngồi vào ghế trống duy nhất trong bàn, chỉ cách Hạ Văn Nam một người ở giữa.
Ngồi giữa hai người họ là Đổng Lệ Thiến, một nữ nhân viên Beta trong phòng thí nghiệm, lúc Minh Lộ Xuyên ngồi xuống bên trái của cô, cô đột nhiên cảm thấy một luồng áp suất thấp phả thẳng vào mặt, bàn tay cầm đũa khẽ run một cái.
Cô hơi do dự, đang định hỏi Hạ Văn Nam đang ngồi bên phải mình có muốn đổi chỗ với cô hay không, thì Minh Lộ Xuyên đã lên tiếng, cô vội ngậm miệng lại, cố cúi đầu xuống thật thấp.
Minh Lộ Xuyên nói: "Tối nay về nhà ăn cơm."
Mọi người trong bàn yên lặng chờ đợi Hạ Văn Nam trả lời, nhưng Hạ Văn Nam chỉ tập trung ăn cơm mà không nói gì.
Bầu không khí có chút gượng gạo.
Đổng Lệ Thiến lén huých Hạ Văn Nam một cái, Hạ Văn Nam đang chuẩn bị đưa thức ăn vào miệng, cậu ngẩng đầu lên, nhìn về phía Minh Lộ Xuyên: "Anh đang nói chuyện với tôi đấy à?"
Minh Lộ Xuyên lạnh mặt nhìn cậu.
Hạ Văn Nam nói: "Tôi tưởng anh đang nói chuyện với Lệ Thiến chứ."
Đổng Lệ Thiến càng lúc càng cảm thấy áp lực, không còn muốn ăn cơm nữa, cầm khay đứng dậy.
Hạ Văn Nam ngẩng đầu lên hỏi: "Ăn xong rồi à?"
Đổng Lệ Thiến gật đầu, "Em đang giảm cân ạ." Cô bưng khay lên vội vàng rời đi, tìm một góc hẻo lánh để ăn nốt cơm.
Giữa Minh Lộ Xuyên và Hạ Văn Nam không còn gì ngăn trở nữa.
Thế nhưng chẳng ai ngờ rằng, tình trạng này kéo dài chưa đầy năm giây, một nam Alpha khác trong phòng thí nghiệm bưng khay đồ ăn ngồi vào giữa hai người họ.
Nam Alpha tên là Trần Vấn Sơ, tính cách vẫn luôn vô tư vô lo, anh đi đến từ phía đằng sau nên chỉ thấy lưng của Minh Lộ Xuyên chứ không nhận ra là ai, cũng không để ý đến những người xung quanh đang nháy mắt ra hiệu cho mình, đợi đến khi ngồi xuống rồi mới nhận ra bầu không khí ở bàn ăn này đã gượng gạo hơn nhiều.
Trần Vấn Sơ hơi bất ngờ một lúc, sau đó gật đầu với Minh Lộ Xuyên: "Chào giám đốc ạ." Sau khi chào hỏi xong, giờ Trần Vấn Sơ rời đi không được, mà không rời đi cũng không được, anh cắn răng cúi đầu tập trung ăn cơm.
Lúc này Minh Lộ Xuyên mới nói: "Hạ Văn Nam."
Hạ Văn Nam nhìn anh: "Vâng sếp?"
"Lời tôi nói em đã nghe chưa?"
"Anh bảo là về nhà ăn cơm á hả?" Hạ Văn Nam hỏi, "Anh nấu hay tôi nấu?"
"Em biết nấu ăn?"
"Không." Nói xong, bỗng nhiên cậu thấy hơi không rõ ràng, "Tôi không nấu đâu đấy?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!