Trở về văn phòng một mình, Hạ Văn Nam ngồi trước bàn làm việc, lấy một viên chocolate trong bó hoa, bóc vỏ rồi đưa lên mũi ngửi. Mùi chocolate truffle quen thuộc rất giống với pheromone của Hà Dục Phong, nhưng cũng không giống hoàn toàn.
Hạ Văn Nam do dự một lúc, tìm "Chocolate Truffle" trong danh sách bạn tốt trên WeChat, gửi một tin nhắn hỏi thăm: "Chocolate Truffle?"
Một lúc sau, Hà Dục Phong gửi cho cậu một icon mặt cười: "Nhận được chưa?"
"Thật sự là anh à?"
"Không phải em bảo chocolate truffle ngon sao?"
Hạ Văn Nam chụp ảnh bó hoa và gửi cho Hà Dục Phong: "Nhưng hình như hơi quá rồi thì phải?"
"…" Lát sau, Hà Dục Phong gửi một cái voice chat: "Xin lỗi, là anh nhờ trợ lý chuẩn bị giùm, anh chỉ muốn tặng em một hộp chocolate thôi, tôi không ngờ cậu ta lại làm quá lên như vậy. Có phải đã làm phiền em rồi không?"
Hạ Văn Nam gãi đầu, cái này không đến mức phiền phức, chỉ là cậu không thích trở thành tâm điểm chú ý của người khác, suy nghĩ kỹ một hồi, cậu đành lấy Minh Lộ Xuyên làm cái cớ để trả lời: "Tôi chỉ sợ Minh Lộ Xuyên hiểu lầm thôi, còn lại thì không sao."
"Xin lỗi em." Ngữ khí Hà Dục Phong rất chân thành.
Hạ Văn Nam không biết nên nói thêm gì nữa, gửi một icon "Không có gì", kết thúc cuộc trò chuyện.
Sau giờ nghỉ trưa, Hạ Văn Nam mang chocolate đến phòng thí nghiệm, đưa chocolate cho các nhân viên ăn.
Một cô gái nói: "Món quà quý giá như vậy, sao tụi em dám ăn ạ?"
Hạ Văn Nam cầm một viên chocolate đưa cho cô: "Không quý gì đâu."
Cô gái cầm lấy, tò mò hỏi: "Không phải là ngài Minh tặng sao? Nếu ngài ấy biết thì có tức giận không ạ?"
Cô gái chưa kịp nói hết câu, một thanh niên Beta đứng đối diện bắt đầu nháy mắt, ra hiệu cho bọn họ nhìn về phía cửa chính của phòng thí nghiệm.
Hạ Văn Nam quay đầu lại, thấy Minh Lộ Xuyên đang đứng ở trước cửa.
Cô gái đang cúi đầu mở giấy gói chocolate nên không để ý, vẫn đang đợi Hạ Văn Nam trả lời câu hỏi của mình.
Lúc này Hạ Văn Nam không thể trả lời là do Minh Lộ Xuyên tặng, cũng không thể trả lời là không phải Minh Lộ Xuyên tặng, cậu chỉ cười ngu một tiếng, giơ tay cao lên vẫy vẫy, lớn tiếng chào: "Chào sếp Minh!"
Lúc Minh Lộ Xuyên và Hạ Văn Nam cùng trở về văn phòng của cậu, hắn ngồi đối diện bàn làm việc của Hạ Văn Nam, hai bàn tay đan lại đặt trước đầu gối, không nói một lời.
Trêntay Hạ Văn Nam còn dư hai viên chocolate, cậu chậm chạp đưa một viên cho Minh Lộ Xuyên, nói: "Ăn chocolate không?"
Minh Lộ Xuyên nhìn viên chocolate kia: "Ai đưa cho em?"
Hạ Văn Nam cảm thấy mình không cần giấu giếm làm gì, đáp: "Hà Dục Phong."
Minh Lộ Xuyên hít sâu một hơi, tuy trên khuôn mặt không để lộ biểu cảm gì, nhưng giọng nói của hắn ngày càng lạnh lẽo hơn: "Tại sao cậu ta lại đưa chocolate cho em?"
Hạ Văn Nam nhìn Minh Lộ Xuyên: "Bởi vì tôi bảo chocolate rất ngon."
"Chocolate ngon?" Minh Lộ Xuyên hơi nghiêng đầu sang trái, không biết là vì nghi hoặc hay theo thói quen hỏi ngược lại nữa.
Thấy hắn không chịu cầm lấy viên chocolate, Hạ Văn Nam lấy về tự mình mở giấy gói ra, lần này cậu rướn người qua bàn làm việc đưa viên chocolate thẳng đến bên môi Minh Lộ Xuyên: "Tôi thấy vị cũng được, anh thử đi?"
Minh Lộ Xuyên nhìn cậu một lúc rồi hơi hé miệng.
Hạ Văn Nam đút chocolate cho hắn xong, quay lại ngồi xuống chỗ của mình và, nhẹ nhàng lắc trái lắc phải trên chiếc ghế xoay mềm mại.
Minh Lộ Xuyên ăn xong viên chocolate, nói: "Không ngon."
Hạ Văn Nam nhìn hắn cười cười.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!