Chương 35: (Vô Đề)

Hạ Văn Nam ngồi trong văn phòng của mình, trên bàn chất đống rất nhiều tài liệu và văn kiện, bao gồm cả bản ghi chép những phát minh trước đây và cả biên bản nghiên cứu thị trường mới nhất của Minh Nghiên.

Thỉnh thoảng cậu lại bị phân tâm vì cuộc trò chuyện tối hôm qua với Minh Lộ Xuyên. Sau khi Hạ Văn Nam tự hỏi tự trả lời câu hỏi kia, bất kể Hạ Văn Nam có hỏi thêm gì đi nữa, Minh Lộ Xuyên cũng không đáp.

Hạ Văn Nam không muốn làm khó Minh Lộ Xuyên, cậu khoanh tay trước ngực, tựa vào ghế nói: "Nếu anh còn thích anh ấy, có thể thẳng thắn với tôi."

Cuối cùng Minh Lộ Xuyên lạnh như băng đáp lại một câu: "Tôi không thích cậu ấy."

Sau khi tài xế đỗ xe vào gara, Minh Lộ Xuyên mở cửa bước thẳng xuống xe rời đi. Hạ Văn Nam bối rối, trực giác của cậu nói rằng Minh Lộ Xuyên đang tức giận, nhưng cậu không hiểu tại sao Minh Lộ Xuyên lại tức giận.

Suy nghĩ đã bay hơi xa, trong nháy mắt Hạ Văn Nam tỉnh táo lại, bắt bản thân phải tập trung vào chồng giấy tờ trước mắt.

Tới gần trưa, có người gõ cửa văn phòng của cậu, Hạ Văn Nam chưa kịp trả lời thì người đó đã mở cửa thò đầu vào.

"Văn Nam." Minh Tư Ngạn nở nụ cười, giọng nói cũng tỏ vẻ rất thân thiết.

Hạ Văn Nam ngẩng đầu nhìn cậu ta: "Xin chào."

Minh Tư Ngạn bước vào văn phòng Hạ Văn Nam, ngồi xuống ghế sofa rồi hỏi: "Anh quay trở lại làm việc chính thức rồi phải không?"

Hạ Văn Nam tựa vào lưng ghế phía sau, xoay qua xoay lại trên ghế: "Dù sao ở nhà cũng không có gì làm."

Minh Tư Ngạn mỉm cười: "Ba nhớ anh lắm đấy, cứ phàn nàn là tại sao anh lại không chịu chuyển về đó ở một thời gian ngắn."

Trong tay Hạ Văn Nam cầm một cây bút, lúc này cậu đưa lên miệng, cắn cắn nắp bút, tò mò hỏi: "Tại sao ba lại muốn tôi về đó?"

"Ba thích không khí náo nhiệt mà." Minh Tư Ngạn nói, "Sau khi hai người kết hôn, ông ấy cũng không muốn anh với anh trai chuyển ra ngoài ở riêng đâu."

"Ồ." Hạ Văn Nam cũng cười, "Có vẻ tình cảm của tôi với nhà các cậu tốt lắm nhỉ."

Minh Tư Ngạn nói: "Bởi anh đã cứu Minh Nghiên mà, đương nhiên gia đình chúng em sẽ thích anh rồi."

Trước khi ra mắt dòng nước hoa "Cảm xúc", doanh số bán hàng của Minh Nghiên đã chạm đáy . Khi đó Minh Khâm vẫn đang quản lý công ty, nhưng kể từ khi Đồng Tuyết Ngày Hè đoạt giải thưởng, Minh Nghiên lại không tung ra nổi một loại nước hoa nào được ưa chuộng như thế, có thể là do tuổi tác Minh Khâm đã cao và suy nghĩ trở nên lạc hậu, hoặc cũng có thể là do tâm trí Minh Khâm đã không còn đặt vào đó nữa. Lúc ấy Minh Nghiên thực sự đã đối mặt với nguy hiểm.

Cho nên nói Hạ Văn Nam đã cứu Minh Nghiên cũng không ngoa.

Hạ Văn Nam cũng biết chuyện này, cậu cảm thấy những gì Minh Tư Ngạn nói cũng đúng, chẳng phải nhà họ Minh nên biết ơn cậu sao, vậy tại sao lại có người bỏ thuốc ngủ cậu? Người làm việc đó có phải là người nhà họ Minh hay không? 

Ánh mắt cậu lại rơi vào người Minh Tư Ngạn.

Hiện Minh Tư Ngạn đang quản lý nhóm nghiên cứu của một phòng thí nghiệm khác trong Minh Nghiên, cũng đang nghiên cứu về nước hoa pheromone. Nói thẳng ra, mối quan hệ của bọn họ là mối quan hệ cạnh tranh mới đúng. Hơn nữa, cậu ta là em trai của Minh Lộ Xuyên, Minh Lộ Xuyên có thể thừa kế tiếp quản Minh Nghiên, cậu ta cũng có thể, vậy nên nếu nói rằng Minh Tư Ngạn không thích Hạ Văn Nam, cũng hoàn toàn hợp lý.

Hạ Văn Nam cắn nắp bút.

Làn da Minh Tư Ngạn trắng ngần tưởng như trong suốt, đôi mắt đen như mực đang chăm chú nhìn Hạ Văn Nam, cậu ta hơi mím môi, hỏi: "Văn Nam, anh đã quen sống chung với anh hai chưa?"

Hạ Văn Nam nói: "Quen rồi, chẳng phải trước đây chúng tôi cũng sống chung với nhau sao?"

"Em tưởng anh quên hết những chuyện đó rồi."

"Tôi quên thật." Hạ Văn Nam thản nhiên nói, "Nhưng có lẽ là trong tiềm thức vẫn còn ấn tượng đi."

"Tính cách của anh hai em không quá tốt."

Hạ Văn Nam thầm nghĩ: Lại đến nữa rồi, gieo rắc xích mích bất hòa lại đến rồi. Cậu không đáp lại.

Minh Tư Ngạn nói: "Lúc trước anh nói là không chịu nổi tính của anh hai, làm em tưởng bây giờ anh vẫn chưa quen."

Hạ Văn Nam không nhịn được, nói: "Tên đó đáng ghét thật."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!