"Minh Lộ Xuyên, " Hạ Văn Nam đứng trước bàn làm việc Minh Lộ Xuyên.
Minh Lộ Xuyên thừa biết là cậu đã vào văn phòng, nhưng lúc này mới hờ hững ngẩng lên nhìn một cái, ngay lúc đó tim hắn đập loạn vài nhịp.
Đã lâu lắm rồi Hạ Văn Nam không có dáng vẻ này. Từ lúc cậu tỉnh lại trên giường bệnh, cả ngày chỉ có áo thun quần cộc, tóc tại không đến nỗi rối tung rối mù nhưng chưa từng chải chuốt cẩn thận.
Buổi chiều hôm nay Từ Phong đưa Hạ Văn Nam ra ngoài một chuyến, Hạ Văn Nam cắt tóc gọn gàng, đổi sang một bộ lễ phục. Có lẽ chính vì bộ lễ phục này, hình dáng của Hạ Văn Nam cũng thay đổi, sống lưng cao thẳng, không phải cậu sinh viên lôi thôi lếch thếch nữa mà là một thanh niên anh tuấn.
Mặc dù là Beta nhưng vẻ ngoài của Hạ Văn Nam không thường thường như đại đa số Beta khác, ánh mắt cậu sáng ngời, sống mũi cao thẳng, tuy không cười nhưng khóe môi lúc nào cũng cong cong. Hạ Văn Nam không thích vận động nên không có cơ bắp rắn chắc, nhưng cũng không hề có cảm giác gầy yếu mà cân đối mảnh khảnh, vô cùng hoàn hảo.
Hạ Văn Nam khẽ mỉm cười, cậu hỏi Minh Lộ Xuyên: "Thế nào?"
Thân thể Minh Lộ Xuyên ngả về sau, lưng ghế khẽ rung lắc: "Cũng tạm, hơi giống trước đây rồi."
Hạ Văn Nam hiếu kỳ, cậu nằm nhoài trên bàn làm việc: "Trước đây nhìn tôi trông thế nào?"
"Nói nhiều bằng một nửa em hiện giờ."
Đầu tiên Hạ Văn Nam hơi kinh ngạc, sau đó bừng tỉnh: "Nhất định là bị hôn nhân hành hạ đến mức nói không nổi."
Minh Lộ Xuyên hừ lạnh một tiếng: "Tối nay em phải bớt nói đi."
"Tôi biết rồi."
"Hả?"
"Tối nay tôi sẽ nghe lời anh."
Thực ra Hạ Văn Nam hơi sốt sắng, chỉ là nó không biểu hiện trên mặt cậu thôi. Khi phải đối mặt với những tình huống ở nơi trang trọng như vậy, Hạ Văn Nam hy vọng mình sẽ có thể ứng xử đúng mực, dù sao người mất mặt không phải là Minh Lộ Xuyên, mà là chính Hạ Văn Nam cậu đây.
Ngồi hàng ghế sau trên chiếc xe hướng đến khách sạn tổ chức tiệc tối, Hạ Văn Nam ngồi thẳng lưng, ngẩng cao đầu đoan chính, sắc mặt trịnh trọng nghiêm túc, trông giống như một thanh niên phong thái bất phàm ngọc thụ lâm phong*.
*Ngọc thụ lâm phong: cốt cách oai phong, thanh cao tao nhã của người đàn ông. (Nguồn)
Minh Lộ Xuyên mặc lễ phục màu đen, yên lặng ngồi bên cạnh cậu, tựa lưng vào ghế, thỉnh thoảng lại nhìn cậu một cái.
"Minh Lộ Xuyên." Hạ Văn Nam đang nhìn thẳng phía trước, đột nhiên gọi.
"Chuyện gì?"
Sắc mặt Hạ Văn Nam điềm tĩnh, đáp một cách bình tĩnh: "Không có gì."
"Em… hồi phục ký ức?"
Hạ Văn Nam quay đầu lại nhìn thẳng vào mắt hắn, một lát sau nói: "Không."
Minh Lộ Xuyên sầm mặt: "Vậy thì là trúng tà."
Hạ Văn Nam nói: "Trông tôi thế này có giống hồi trước không?"
Tất nhiên Minh Lộ Xuyên không muốn trả lời câu hỏi này của cậu.
Hạ Văn Nam không vui, nói: "Nếu không bị trúng tà thì làm gì có chuyện tôi kết hôn với anh?"
Tận đến khi xuống xe, Minh Lộ Xuyên vẫn không thèm để ý cậu.
Hạ Văn Nam đi theo Minh Lộ Xuyên, bước trên tấm thảm trải dài đến sảnh tiệc tối của khách sạn, có một nhân viên tiếp đón đứng ở cửa ra vào, mời bọn họ đến quầy đăng ký.
Minh Lộ Xuyên cầm bút, cúi người ký tên mình vào danh sách khách mời.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!