Hạ Văn Nam tự nhốt mình trong phòng đọc sách đến khuya. Vốn dĩ kiến thức chuyên môn rất tối nghĩa nhức đầu, nhưng đối với cậu thì không quá khó hiểu. Cậu phát hiện mình có một phần ký ức không hoàn toàn mất đi, mà như là bị một thứ gì đó che phủ, chỉ cần xóa tan lớp sương mù đó, mọi thứ sẽ trở nên thông suốt trong nháy mắt.
Laptop của cậu chứa một lượng lớn các bài báo nghiên cứu và phát triển về loạt nước hoa pheromone Cảm Xúc của Minh Nghiên. Ban đầu, Hạ Văn Nam nhận thấy có một loại côn trùng mang hương thơm tự nhiên trong cơ thể của nó, và nó có các thụ thể pheromone của con người, loài côn trùng này sẽ tỏa ra hương thơm dưới tác động của pheromone của con người, vì vậy Hạ Văn Nam đã tiêm trực tiếp chiết xuất pheromone con người vào các tuyến của con côn trùng này.
Sau đó từ tuyến tiết của con côn trùng đã chiết xuất được chất mô phỏng theo pheromone.
Chất mô phỏng pheromone này có mùi thơm tự nhiên và có thể liên kết với các thụ thể pheromone trong cơ thể con người. Lúc đầu, biểu hiện pheromone của chất mô phỏng pheromone này là đơn lẻ, Hạ Văn Nam đã dẫn dắt đội nhóm của mình thực hiện vô số thí nghiệm trong phòng thí nghiệm, cho con côn trùng tiếp xúc với nhiều chất k*ch th*ch khác nhau, tìm đồng loại của chúng để nhân giống, và cuối cùng, trong môi trường phòng thí nghiệm được kiểm soát chặt chẽ đã chiết xuất được 7 loại chất ổn định mô phỏng theo "cảm xúc" pheromone.
Đây là nguồn gốc của dòng nước hoa pheromone Cảm xúc.
Hiện nay, nhiều thương hiệu nước hoa khác cũng đã tiến hành nghiên cứu xoay quanh chủ đề nước hoa pheromone, nhưng bằng sáng chế về phát minh chiết xuất chất mô phỏng pheromone đã nằm trong tay Minh Nghiên, cho nên việc nghiên cứu của các thương hiệu khác trở nên rất khó khăn. Hay cũng có thể nói rằng, thành công của Minh Nghiên đều nhờ vào thể chất đặc biệt của Hạ Văn Nam, nếu không thì một Alpha hay một Omega dưới sự ảnh hưởng của pheromone sẽ không thể nào nhận ra những biến đổi rất nhỏ trong mùi hương của một con côn trùng nhỏ.
Nhưng đối với Hạ Văn Nam, cậu đã có thể vượt qua khó khăn lớn nhất trong quá trình phát triển nước hoa pheromone, cậu có kỹ thuật độc quyền và một đội ngũ chuyên nghiệp ở đằng sau, cho nên sẽ chẳng có gì khó khăn để tiếp tục tạo ra thêm những bước đột phá mới.
Văn bản đang mở trước mắt Hạ Văn Nam chính là bản kế hoạch dự án mà cậu đã đệ trình, trong bản kế hoạch có đề cập đến hai loại nước hoa pheromone mới được phát minh, một trong số đó là nước hoa Alpha Suối Nước Thiền Viện, và một loại nước hoa trung tính, đang chờ được quyết định tên.
Mô tả về hai loại nước hoa này rất đơn giản, dường như chúng chỉ là một ý tưởng chưa hoàn thiện trong đầu Hạ Văn Nam, còn ý tưởng ban đầu là gì, Hạ Văn Nam hoàn toàn không nhớ.
Trong phòng họp. ngồi đối diện bên kia bàn dài là trưởng phòng tiếp thị đang niệm một mớ số liệu phức tạp nhàm chán, Hạ Văn Nam nghe xong bắt đầu buồn ngủ.
Cậu liếc mắt nhìn Minh Lộ Xuyên đang ngồi ở đầu bàn, hắn đang cúi đầu nhìn bảng báo cáo trên máy tính bảng trước mặt. Thần sắc vô cùng chăm chú, vì thế nên cơ thể hắn hơi nghiêng về phía trước, để ngực chạm vào mặt bàn, một cánh tay tựa lên bàn chống cằm.
Tác hại của việc thức khuya đọc sách tối hôm qua bắt đầu phát tác, Hạ Văn Nam cũng chống cằm y như thế, ngủ lúc nào không hay.
Chính bản thân cậu cũng không biết mình đã ngủ bao lâu, trượt tay một cái khiến cậu tỉnh dậy, vội vàng mở mắt ngồi thẳng thớm, phát hiện những người khác trong phòng họp đã đi từ lâu rồi, chỉ còn dư lại mỗi mình cậu và Minh Lộ Xuyên.
Minh Lộ Xuyên vẫn ngồi trên ghế chủ tịch, chỉ là cả người dựa vào lưng ghế, tư thái tùy ý xem văn kiện trước mặt.
Hai má Hạ Văn Nam bị chống đến đỏ ửng, cậu hoảng hốt hỏi: "Mọi người đâu hết rồi?"
Minh Lộ Xuyên ngẩng đầu nhìn cậu: "Tan họp, giải tán rồi."
"Vậy sao anh còn chưa đi?" Hạ Văn Nam không nhịn được xoa hai má, vừa hỏi như vậy, cậu vừa nghĩ, chắc chắn lúc tan họp mọi người đã biết mình ngủ gật.
Minh Lộ Xuyên không đáp, chỉ nói: "Có phải tôi không nên để em tham gia cuộc họp?"
"Cũng tạm được." Hạ Văn Nam thuận miệng đáp.
Minh Lộ Xuyên nhìn cậu không nói lời nào.
Hạ Văn Nam bị nhìn muốn ngứa hết cả người, cậu im lặng dọn đồ của mình trên bàn, chuẩn bị rời khỏi phòng họp.
Ngay lúc Hạ Văn Nam đứng lên, Minh Lộ Xuyên hỏi: "Hôm qua thức khuya?"
Hạ Văn Nam hoài nghi, nhìn hắn: "Gì? Làm gì có, sao anh biết? Anh nhìn lén tôi hả?"
Sắc mặt Minh Lộ Xuyên trầm xuống, hất hàm: "Tôi cần phải nhìn lén em mới biết được à?"
Hạ Văn Nam nói: "Tôi đóng kín cửa rồi sao anh biết tôi không ngủ?"
"…" Minh Lộ Xuyên tựa như đang nhẫn nại cực lực, cuối cùng vẫn không nhịn được nói: "Có ánh đèn phát ra từ dưới khe cửa phòng em."
"Anh nhìn lén khe dưới cửa phòng tôi làm gì? Thế mà còn bảo không yêu thầm tôi."
"Hạ Văn Nam!" Minh Lộ Xuyên ngồi thẳng người lên.
Hạ Văn Nam lùi về sau một bước: "Chuyện gì cũng phải từ từ, không được động thủ."
Minh Lộ Xuyên ném hai tập văn kiện đến trước mặt Hạ Văn Nam, vừa đi đến cửa phòng vừa nói: "Cầm chỗ văn kiện đó đem đến văn phòng cho tôi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!