Hạ Văn Nam sửng sốt một hồi lâu.
Lâm Trữ Thu hỏi xong thì liền yên lặng, bưng ly lên uống trà.
Thuốc ngủ, tại nạn giao thông, Minh Lộ Xuyên,… trong đầu Hạ Văn Nam rối như tơ vò, cậu vẫn nghĩ tới, buổi tối cậu gặp chuyện là sau khi ăn cơm tối tại nhà họ Minh.
Là có người bỏ thuốc ngủ cậu hay do cậu tự uống?
"Có muốn báo cảnh sát không?"
Lâm Trữ Thu vừa nói câu này, Hạ Văn Nam theo bản năng cầm lấy điện thoại di động, nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, ngón tay khẽ lướt. Cậu vốn định gọi điện thoại báo cảnh sát, nhưng không biết tại sao lại mở danh bạ, hàng đầu tiên là "M".
Đột nhiên lúc này điện thoại reo lên, màn hình điện thoại hiển thị người gọi chính là "M".
Hạ Văn Nam nhận điện thoại, "A lô?"
"Em đang ở đâu?" Ngữ khí Minh Lộ Xuyên lạnh lùng như thường lệ.
Hạ Văn Nam đang ở trong hoảng loạn bỗng nhiên được phục hồi tinh thần, cậu nhìn Lâm Trữ Thu đang ngồi ở đối diện mình một cái, Lâm Trữ Thu không nhìn cậu mà đang vừa uống trà vừa cúi đầu nhìn điện thoại di động của mình, Hạ Văn Nam nói với Minh Lộ Xuyên: "Đã bảo với anh là đi ăn cơm với bạn học rồi mà." Giọng cậu không lộ ra điều gì khác thường.
"Tôi biết, tôi hỏi em đang ăn cơm ở đâu?"
"Anh muốn làm gì?"
"Tới đón em."
Hạ Văn Nam do dự hai giây, rồi nói địa chỉ quán cơm cho Minh Lộ Xuyên.
Minh Lộ Xuyên không đáp một lời mà cúp máy luôn.
Lúc Hạ Văn Nam nhìn Lâm Trữ Thu lại lần nữa, Lâm Trữ Thu đã cất điện thoại di động, đang ngồi lưng thẳng nhìn cậu.
"Có thể đo được lượng thuốc ngủ trong máu của tao hả?" Hạ Văn Nam chống hai khuỷu tay xuống bàn, hơi nghiêng về phía trước, nói nhỏ.
Lâm Trữ Thu lắc đầu: "Lúc đó tao không đo." Rồi nhanh chóng nói thêm một câu: "Hiện tại mẫu máu đó đã bị nhiễm khuẩn." Tức là không còn cách nào để kiểm tra nữa.
Hạ Văn Nam nhíu mày suy nghĩ một chút: "Nếu như buổi trưa tao uống phải thuốc ngủ, rồi buổi tối vẫn còn lưu lại, trường hợp đó có thể xảy ra không?"
Lâm Trữ Thu đáp: "Cũng có thể."
Hạ Văn Nam không nói nữa, cậu nhìn chằm chằm vào bàn đồ ăn, một lát sau sầu não nói: "Coi như tao báo cảnh sát, thì cũng rất khó thu thập chứng cứ đúng không?"
Lâm Trữ Thu cũng lộ ra biểu tình khó khăn: "Ừ, dù sao cũng đã qua một thời gian rồi."
Khi cảnh sát đo nồng độ cồn và m* t** trong máu, sẽ tiến hành lấy mẫu rồi niêm phong để giám định, nếu không vật cần giám định sẽ rất dễ bị nhiễm khuẩn trong quá trình xử lý. Vốn là kết quả phòng thí nghiệm không hẳn sẽ được sử dụng làm bằng chứng, hơn nữa cũng không có nồng độ cụ thể, cho nên càng khó để nói rõ vấn đề ở đây là gì.
Hạ Văn Nam trầm mặc một lúc, nói với Lâm Trữ Thu: "Cảm ơn mày, tao nghĩ là có hiểu lầm gì đó thôi."
Lâm Trữ Thu gật đầu, như hiểu được ý của Hạ Văn Nam, cầm ly trà trong tay nói: "Tao cũng nghĩ vậy."
Hạ Văn Nam: "Bất kể thế nào cũng cảm ơn mày."
Lâm Trữ Thu cười cười: "Bạn học cũ, không cần phải khách sáo. Hơn nữa nghiêm túc mà nói, mày là bệnh nhân của tao, chuyện liên quan đến sức khỏe của mày, tao có nghĩa vụ phải thông báo với mày ngay mà."
Hạ Văn Nam chuyển chủ đề, không nói về chuyện thuốc ngủ nữa.
Lâm Trữ Thu làm việc ở bệnh viện vô cùng bận rộn, thường xuyên phải trực đêm, không có thời gian yêu đương hẹn hò.
Hạ Văn Nam hỏi hắn: "Không có em gái y tá xinh đẹp nào à?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!