Minh Lộ Xuyên lái xe đưa Hạ Văn Nam đi tái khám.
Cơn say vẫn đang hành hạ Hạ Văn Nam, cậu co quắp nằm vật lên ghế phó lái, tựa trán vào cửa sổ xe. Trong không gian kín của xe hơi, Hạ Văn Nam cũng tự ngửi thấy mùi rượu bốc ra từ người mình, dù đã tắm rửa thay quần áo cũng không bớt mùi được, cậu lén hạ cửa sổ xe xuống một khe hở nhỏ.
Luồng không khí mát mẻ lùa vào trong xe.
Hạ Văn Nam quay đầu nhìn Minh Lộ Xuyên, thấy Minh Lộ Xuyên vẫn tập trung lái xe, không liếc cậu lấy một cái.
Cậu không thoải mái, chọt chọt trán mình: "Minh Lộ Xuyên."
Minh Lộ Xuyên không phản ứng lại.
Hạ Văn Nam nói tiếp: "Xe của tôi đâu?"
"Xe của em gì?" Rốt cuộc Minh Lộ Xuyên cũng nhàn nhàn đáp lại.
"Không phải lúc bị tai nạn là tôi tự lái xe sao? Vậy xe đâu?"
"Em cũng biết em bị tai nạn giao thông? Đến cả em còn mất ý thức, cái xe vẫn còn lành lặn chắc?"
Hạ Văn Nam ngẩng đầu: "Thế cái xe đi tong luôn rồi à?"
"Đang sửa."
"Trời, " Hạ Văn Nam thở phào, "Làm tôi tưởng nó bị hỏng luôn rồi. Khi nào sửa xong vậy?"
"Chờ bên xưởng sửa xe gọi điện báo."
"Ừm." Giọng điệu Hạ Văn Nam lười biếng đáp.
Lúc đến bệnh viện làm kiểm tra, Hạ Văn Nam vì say rượu mà bị bác sĩ mắng một trận. bác sĩ là một Omega nữ, khuôn mặt xinh đẹp vậy mà lúc chửi thì không chút lưu tình. Hạ Văn Nam vất vả lắm mới làm xong một loạt kiểm tra, vội rời khỏi phòng trị liệu phục hồi.
Trị liệu phục hồi hết một tiếng, Hạ Văn Nam làm xong phục hồi đi ra, chưa thấy Minh Lộ Xuyên đâu mà đã gặp được Lâm Trữ Thu.
Đây là lần đầu tiên sau khi Hạ Văn Nam xuất viện cậu gặp lại Lâm Trữ Thu.
Lâm Trữ Thu cố tình đến gặp Hạ Văn Nam, hỏi thăm cơ thể cậu hồi phục thế nào.
Hạ Văn Nam nói: "Cũng được, chỉ là vẫn chưa nhớ lại được thôi."
Lâm Trữ Thu: "Mày cứ uống thuốc đầy đủ, từ từ là được."
Hạ Văn Nam gật đầu.
Hai người ngồi tán gẫu trên ghế hành lang bệnh viện, đa số toàn nói về chuyện tình trạng gần đây của Hạ Văn Nam. Lâm Trữ Thu nói cậu ta thấy Minh Lộ Xuyên đi gặp chủ nhiệm khoa, nên mới biết Hạ Văn Nam đến tái khám.
"Cảm ơn." Bỗng nhiên Hạ Văn Nam thấy hơi cảm động. Cậu với Lâm Trữ Thu không tính là thân thiết, lần này gặp lại giống như hai người đồng hương sống trong phố thị xa lạ, nỗi cô tịch trống trải ở nơi thành phố rộng lớn như càng được khuếch đại khiến người ta không tự chủ mà sát lại gần nhau hơn. Hơn nữa khoảng thời gian nằm viện, Lâm Trữ Thu rất quan tâm cậu, cũng giúp cậu không ít việc.
Hạ Văn Nam muốn giữ liên lạc với Lâm Trữ Thu, cậu nói: "Tối nay rảnh không? Chúng ta đi ăn cơm đi."
Lâm Trữ Thu muốn nói lại thôi.
Hạ Văn Nam nhìn biểu cảm của cậu ta, nói: "Không rảnh hả? Không sao, ngày khác cũng được."
"Không phải không rảnh." Lâm Trữ Thu nói, "Vậy tối nay đi, mày cho tao thời gian địa điểm, tao tan làm sẽ tới liền, lúc đó tao có chuyện muốn nói với mày."
Hạ Văn Nam nhìn Lâm Trữ Thu nghiêm túc, thấy kỳ lạ hỏi: "Chuyện gì?"
Lâm Trữ Thu đứng lên: "Tối gặp rồi tao sẽ nói kỹ, bây giờ tao phải quay lại làm việc rồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!