Chương 26: (Vô Đề)

Minh Tư Ngạn nhìn thấy Hạ Văn Nam thì lập tức nở nụ cười rồi đi tới bên cạnh Hạ Văn Nam.

Hạ Văn Nam lấy cái lá đang che trên đầu xuống, tác phong điềm đạm như thể đang nhấc một chiếc mũ dạ.

"Sao anh lại ở đây? Lúc nãy em thấy anh với anh hai ra ngoài cùng nhau mà?"

Hạ Văn Nam thuận miêng đáp: "Tôi đi dạo chút."

Minh Tư Ngạn cười nói: "À đúng rồi, sáng nay em nghe ba nói anh và anh hai định dọn đến nhà ba ở."

"Hả?" Hạ Văn Nam hơi bất ngờ, "Thật không?"

Minh Tư Ngạn nghi hoặc: "Không phải sao ạ?"

Hạ Văn Nam suy nghĩ một chút rồi nói: "Tôi đang bàn bạc với anh cậu, vẫn chưa quyết định."

"Về nhà ở tốt mà." Minh Tư Ngạn nói, "Nhà đông người náo nhiệt, cơ thể anh vẫn chưa bình phục hoàn toàn, ở đó có người chăm sóc anh."

Hạ Văn Nam cười cười không nói gì.

Minh Tư Ngạn nói: "Chúng ta cùng đi lên đi." Nói xong, cậu ta lại gần muốn khoác tay Hạ Văn Nam.

Hạ Văn Nam né tránh theo bản năng.

"Văn Nam?" Sắc mặt Minh Tư Ngạn kinh ngạc.

Hạ Văn Nam giơ tay dùng sức vỗ một cái vào vai Minh Tư Ngạn, ngữ khí vô cùng hào sảng: "Đi thôi nào, người anh em!"

Cú vỗ mạnh làm thân thể mảnh mai của Minh Tư Ngạn hơi lảo đảo, cũng khiến cho ý định muốn khoác tay của Minh Tư Ngạn biến mất, cậu ta hơi choáng váng, "Ừm" một tiếng thuận theo Hạ Văn Nam, Minh Tư Ngạn theo sau Hạ Văn Nam đi đến cổng chính của tòa nhà cao tầng.

Hai người tạm biệt nhau trong thang máy, một mình Hạ Văn Nam đi tiếp lên tầng hai mươi. Giờ cơm trưa vừa trôi qua không lâu, cả tòa nhà dường như yên tĩnh đến lạ, hành lang tầng hai mươi không có một bóng người.

Bên ngoài văn phòng của Minh Lộ Xuyên là nơi làm việc của trợ lý, Hạ Văn Nam gặp được Từ Phong và Omega nữ làm đổ ly cà phê vào người cậu ngày hôm qua.

Từ Phong nhìn thấy cậu liền đứng dậy chào.

Hạ Văn Nam vội phẩy tay, sau đó chỉ chỉ vào cửa phòng Minh Lộ Xuyên, nhỏ giỏng hỏi: "Có ở trong không?"

Từ Phong gật đầu.

Hạ Văn Nam thấp giọng: "Để tôi tự vào." Cậu đi tới mở cửa phòng làm việc.

Thế nhưng ngay lúc này ở phía sau bàn làm việc lớn không có ai, Hạ Văn Nam thắc mắc quay đầu nhìn Từ Phong, đột nhiên nhớ đến chuyện gì đó liền bước vào trong, nhẹ nhàng đóng lại cánh cửa gỗ to dày.

Cậu đi tới trước phòng nghỉ ngơi thử vặn tay nắm cửa, thấy cửa có thể mở được từ bên ngoài thì chậm rãi đẩy ra một khe nhỏ, ló đầu vào nhìn thấy Minh Lộ Xuyên đang nằm ngủ ở trên giường. Hạ Văn Nam lặng lẽ đóng cửa lại, lui về ngồi vào bàn làm việc của Minh Lộ Xuyên.

Chiếc ghế xoay ở dưới dễ dàng xoay tròn nửa vòng, Hạ Văn Nam nhìn bên ngoài cửa sổ thủy tinh, bên ngoài là các tòa cao ốc san sát nhau của CBD, phía trên là bầu trời xanh trong, nắng vàng xuyên qua tầng mây mỏng rọi xuống, khiến vạn vật đều được phủ ánh sáng mặt trời óng ánh.

Hạ Văn Nam tựa trán vào cửa kính, cậu cho rằng cửa sổ sẽ nhiễm hơi nóng từ bên ngoài, thế nhưng thực tế lại vô cùng lạnh lẽo, hơi lạnh dọc theo trán Hạ Văn Nam thấm vào cơ thể, hơi thở phả trên mặt kính tạo thành một mảng hơi nước nho nhỏ.

"Hạ Văn Nam." Âm thanh lạnh lùng vang trong căn phòng yên tĩnh.

Hạ Văn Nam bị dọa cho hết hồn, cậu vội ngẩng mặt lên, không biết cửa phòng nghỉ đã mở ra từ bao giờ, còn Minh Lộ Xuyên thì đang đứng ngay trước cửa.

Minh Lộ Xuyên mới rời giường, lúc nãy ngủ nên hắn mặc đồ ngủ, còn bộ âu phục được treo lên phẳng phiu, bây giờ mặc vào vẫn giữ được nếp áo thẳng tắp. Chỉ là hắn chưa mặc cho hoàn chỉnh, áo ngoài mở rộng, vạt áo sơ mi chưa bỏ vào trong, nút áo đầu tiên vẫn để mở.

Hạ Văn Nam vẫn còn hơi sợ, "Minh Lộ Xuyên."

Sắc mặt Minh Lộ Xuyên vẫn lạnh như băng không thua kém gì lúc đưa Hạ Văn Nam đến Cục Dân chính, hắn tựa vào bên khung cửa, nhìn Hạ Văn Nam không nói gì.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!