"Nam Nam." Đúng lúc đó, Minh Lộ Xuyên ở bên trong gọi Hạ Văn Nam, "Ăn sáng trước đi đã."
Minh Lộ Xuyên tới giải vây đúng lúc, Hạ Văn Nam vội nói với Doãn Trạch Cạnh: "Tôi đói rồi, đi ăn đây nhé." Nói xong cũng đi vào trong nhà.
Doãn Trạch Cạnh không cản Hạ Văn Nam nữa, cậu ta dằn bóng hai cái rồi lại tự ném rổ một mình.
Hạ Văn Nam đi theo Minh Lộ Xuyên cùng đến phòng ăn, c** nh* giọng oán giận nói: "Đừng có gọi tôi là Nam Nam."
Minh Lộ Xuyên không nói gì.
Hai người đi tới phòng ăn, thấy Minh Khâm và Minh Tư Thần đã ở đó. Trên bàn có bánh bao và trứng gà, là bữa sáng đơn giản kiểu Trung Quốc.
Dì Trương không ở đây, xe lăn của Minh Tư Thần đặt bên cạnh Minh Khâm, Minh Khâm đang cho cậu ăn trứng luộc. Từ đầu đến cuối Minh Tư Thần hoàn toàn không nhìn bọn họ, cậu vẫn đang cố gắng tóm lấy cái muỗng sứ trên bàn ăn, lúc ngón tay cậu gần chạm tới thì Minh Khâm sẽ xích cái muỗng ra xa một chút, làm cho cậu thiếu chút nữa là lấy được rồi.
Minh Khâm hỏi Hạ Văn Nam: "Tối hôm qua ngủ ngon không?"
Hạ Văn Nam đáp: "Dạ tốt ạ."
Minh Khâm cười cười. Nhân lúc chú nói chuyện với Hạ Văn Nam, Minh Tư Thần rốt cuộc cũng đụng đến cái muỗng trên bàn, cậu vươn tay tóm lấy.
"Tư Thần, mau buông ra!" Minh Khâm muốn giật lại cái muỗng, vội vàng đặt chén lên bàn.
Hạ Văn Nam ngồi chỗ cách Minh Tư Thần không xa, cậu đứng lên lấy cái muỗng lại giúp Minh Khâm.
Minh Tư Thần sững sờ, quay đầu nhìn Hạ Văn Nam.
Minh Khâm nói như đang dạy dỗ trẻ con: "Không được nghịch muỗng nữa."
Hạ Văn Nam quay lại chỗ ngồi của mình, Minh Tư Thần vẫn đang nhìn cậu, để có thể nhìn mặt Hạ Văn Nam, thân thể cậu phải xoay hai lần trên xe lăn.
Đối với Minh Tư Thần, tâm tình Hạ Văn Nam có hơi phức tạp, cậu cảm thấy Minh Tư Thần chẳng khác gì một đứa trẻ con, nhưng đứa trẻ này lại có ngoại hình là một người trưởng thành. Bị Minh Tư Thần nhìn theo chằm chằm, Hạ Văn Nam không còn cách nào khác đành phải nở một nụ cười với cậu, cố sức cười đến mức đuôi mắt nheo cả lại.
Lúc này dì Trương đi từ phòng bếp đi ra, nhận lấy muỗng và chén trứng luộc từ Minh Khâm rồi ngồi xuống bắt đầu đút cho Minh Tư Thần.
Minh Tư Thần ăn xong một miếng, lại muốn quay đầu nhìn Hạ Văn Nam.
Minh Khâm chống cằm, nhìn hành động của Minh Tư Thần, khẽ mỉm cười nói: "Tư Thần nhận ra Văn Nam hả?"
Minh Tư Thần nhỏ giọng nói: "Văn Nam."
Minh Khâm hơi kinh ngạc: "Thật sự vẫn còn nhớ Văn Nam à?"
Minh Lộ Xuyên ngồi bên cạnh Hạ Văn Nam, từ đầu đến cuối đều không nói một câu nào, thoạt nhìn cũng chẳng có ý định tiếp chuyện, Hạ Văn Nam đành phải tự mình đánh tan sự lúng túng này, hỏi Minh Khâm: "Tư Thần có thể khỏe mạnh lại như bình thường không ạ?"
Minh Khâm nghe vậy thì thở dài, đáp: "Tình trạng của Tư Thần không giống con, lúc đó nó bị thương rất nặng, có thể nhặt được cái mạng về đã là may mắn lắm rồi. Hơn nữa não còn bị tổn thương phần mềm*, bác sĩ nói rất khó để hồi phục lại như cũ."
*Gốc là: "
" mình search hoài mà không rõ là bị gì hết nên khúc này chém gió nha :")))
"Vâng." Hạ Văn Nam không biết nói gì cho phải.
Minh Tư Thần vẫn cứ ăn một miếng trứng rồi lại nhìn Hạ Văn Nam, mãi cho hết khi ăn hết trứng rồi, dì Trương đưa sữa cho cậu uống, cậu vẫn tiếp tục nhìn Hạ Văn Nam.
Minh Khâm nói: "Tư Thần thích Văn Nam thật nhỉ?"
Minh Lộ Xuyên vẫn luôn im lặng lại đột nhiên lên tiếng: "Nó mà biết yêu thích là gì à?"
Minh Khâm xoa đầu Minh Tư Thần: "Đương nhiên là biết rồi, niềm yêu thích của nó đơn giản lắm, phải không Tư Thần?" Nói xong, Minh Khâm nhìn về phía Minh Lộ Xuyên: "Con phải về công ty làm việc hả?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!