Sau đó Minh Lộ Xuyên không nói nữa, Hạ Văn Nam cũng không lên tiếng, cậu nằm ngửa trên giường, nhìn chằm chằm trần nhà một hồi, cơn buồn ngủ dần kéo đến, cậu ngáp một cái rồi nhắm mắt lại, chìm vào giấc ngủ sâu.
Hạ Văn Nam ngủ thẳng một giấc đến ngày hôm sau, lúc tỉnh lại dường như trời đã sáng hẳn. Nhưng việc làm cậu chú ý chính là, không biết từ lúc nào cậu lại lăn qua đường biên giới, nằm kề sát bên người Minh Lộ Xuyên. Hơn nữa cậu còn coi Minh Lộ Xuyên là cái gối ôm, tay vắt trên eo hắn.
Cậu mở mắt ra, từ từ ngẩng đầu lên, phát hiện Minh Lộ Xuyên vẫn còn đang nhắm mắt, vì vậy cậu cố gắng nhấc tay cực nhẹ nhàng và chậm rãi ra khỏi người Minh Lộ Xuyên, tuyệt đối không được đánh thức Minh Lộ Xuyên.
Hạ Văn Nam nhấc tay lên được một nửa, cánh tay cậu đã hoàn toàn rời khỏi cơ thể Minh Lộ Xuyên, đang chuẩn bị một phát rút lui thì đột nhiên nghe tiếng Minh Lộ Xuyên nói: "Tôi dậy rồi."
Cậu hoảng loạn ngước lên, Minh Lộ Xuyên vẫn nhắm mắt như cũ, Hạ Văn Nam không chút nghĩ ngợi mà nói: "Anh chưa dậy."
Minh Lộ Xuyên mở mắt ra, đôi mắt sáng ngời nhìn Hạ Văn Nam, trông chẳng giống một người mới ngủ dậy chút nào, hắn nói: "Tôi đã dậy từ lâu rồi."
Hạ Văn Nam rụt tay lại, co người chui vào chăn, để tấm chăn che mất cằm mình, nhỏ giọng nói: "Sao anh không gọi tôi dậy?"
Minh Lộ Xuyên hừ lạnh một tiếng: "Tại sao tôi phải gọi em dậy? Dậy rồi thì em không lăn nữa?"
Hạ Văn Nam nhỏ giọng thì thầm: "Đồ thần kinh."
Minh Lộ Xuyên vén chăn xuống giường, đi đến nhà vệ sinh.
Hạ Văn Nam co lại trong chăn nằm thêm một lúc, không còn cảm thấy buồn ngủ nữa nên cũng bước thẳng xuống giường. Mang dép đi đến cửa sổ, cậu hé rèm cửa ra, một tia nắng sớm chiếu thẳng vào từ bên ngoài khiến cậu không nhịn được mà nheo mắt lại, Hạ Văn Nam lùi lại nửa bước, đợi đến khi mắt thích ứng với ánh sáng mới nhìn ra bên ngoài lần thứ hai.
Hiện tại cậu có thể nhìn thấy rõ ràng vườn hoa ở tầng một, Trong vườn trồng rất nhiều loại hoa, hẳn là có người chăm sóc định kỳ nên màu sắc của chúng vô cùng rực rỡ và tràn ngập sức sống. Ở giữa vườn hoa có một mảnh sân nhỏ, một cái bàn màu trắng đặt ở đó, bên trên có dù che, khi thời tiết không quá nóng, ngồi ở trên ghế uống một tách cà phê đọc một cuốn sách, quả thật sung sướng biết bao.
Thế nhưng lúc này không có một bóng người, đằng trước khu vườn chỉ có một chiếc xe lăn đứng lẻ loi.
Tất nhiên người ngồi phía trên xe lăn là Minh Tư Thần.
Từ góc độ của Hạ Văn Nam, chỉ có thể thấy bóng lưng đơn bạc cùng mái tóc hơi rối của Minh Tư Thần, cậu ngồi ở trên xe lăn không nhúc nhích, nhìn chằm chằm về phía trước như đang sững người.
Có lúc Minh Tư Thần cúi đầu xuống, lộ ra vùng gáy trắng nõn giữa mái tóc và cổ áo, Hạ Văn Nam phát hiện thì ra trên gáy Minh Tư Thần cũng có một hình xăm, tuy khoảng cách khá xa nhưng Hạ Văn Nam có thể nhìn ra đó ra hình xăm một con bướm, có lẽ nó cũng giống y đúc với hình xăm của Minh Tư Ngạn.
Không biết từ lúc nào Minh Lộ Xuyên đã đi đến bên cạnh Hạ Văn Nam: "Em đang nhìn cái gì vậy?"
Hạ Văn Nam nhìn hình xăm sau gáy Minh Tư Ngạn, nói: "Hai người em trai của anh đều xăm cùng một hình xăm ở vị trí tuyến thể."
"Nó không có tuyến thể."
"Cái gì?" Hạ Văn Nam hơi kinh ngạc quay đầu nhìn Minh Lộ Xuyên.
Minh Lộ Xuyên cũng nhìn xuống dưới tầng, nói: "Minh Tư Thần không có tuyến thể, nó là Beta."
Trong khoảnh khắc, Hạ Văn Nam ngẩn người.
Từ khi cậu bước vào nhà họ Minh vẫn luôn nghĩ Minh Tư Thần là Omega. Có lẽ vì sinh đôi với Minh Tư Thần – Minh Tư Ngạn là Omega, ngoại hình của hai người bọn họ giống nhau như đúc, sao có thể khác giới tình thứ hai được chứ? Không lẽ là sinh đôi khác trứng?
"Hai người họ không cùng một cha sao?" Hạ Văn Nam hỏi, "Ý tôi là người cha còn lại ấy."
Minh Lộ Xuyên liếc cậu một cái: "Vậy làm sao hai đứa nó sinh đôi được?"
Hạ Văn Nam há hốc, cậu có một suy nghĩ rất kinh khủng.
"Ngậm cái miệng của em lại đi," Minh Lộ Xuyên nói, "Nếu không cùng một cha thì sao có thể giống nhau đến thế? Cha của tụi nó là Beta."
"Vậy tại sao anh lại là Alpha?" Hạ Văn Nam vẫn còn nghi ngờ.
Minh Lộ Xuyên nói: "Bởi vì tôi không cùng cha với hai đứa nó."
"Tôi nhớ anh từng nói cha anh là Alpha mà đúng không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!