Bữa tối hôm nay rất thịnh soạn, nhưng Hạ Văn Nam không thể ăn một cách thoải mái.
Tính cách Minh Khâm rất vui vẻ và hoạt ngôn, mối quan hệ giữa chú và bạn trai trông cũng rất tốt, thỉnh thoảng hai người lại làm vài hành động thân mật trước mặt các vãn bối.
Ngoại trừ việc cậu chàng là bạn trai Minh Khâm thì Doãn Trạch Cạnh hoàn toàn phù hợp với hình ảnh một sinh viên đại học tràn đầy năng lượng, cậu ăn ngon miệng vô cùng, cũng quan tâm đến nhiều chuyện xung quanh, Doãn Trạch Cạnh hầu như có thể nói bất kỳ chủ đề nào trên bàn ăn, nhưng góc nhìn của cậu vẫn còn rất ngây thơ. Những lúc như vậy, Minh Khâm sẽ khẽ mỉm cười nhìn Doãn Trạch Cạnh, đặt tay lên vai hoặc cầm ly rượu lên chạm nhẹ vào người cậu chàng.
Có vẻ như tửu lượng của Minh Tư Ngạn không cao lắm, sau khi uống nửa ly rượu, đôi gò má trắng trẻo của cậu dần đỏ ửng lên, cậu áp mặt vào mu bàn tay.
Lục Hoài Dã đến gần Minh Tư Ngạn, nói thầm: "Nếu không uống được thì để anh uống cho."
Minh Tư Ngạn kề trán vào mặt Lục Hoài Dã, lắc đầu: "Em uống được mà."
Lúc này, Hạ Văn Nam rời mắt khỏi hai người Minh Tư Ngạn và Lục Hoài Dã, cậu nhìn chiếc ly trước mặt mình, gần như rượu vẫn còn đầy.
Lúc nãy khi chuẩn bị ăn cơm, Minh Khâm đã kêu Doãn Trạch Cạnh khui rượu.
Phản ứng đầu tiên của Hạ Văn Nam là: "Lát nữa tụi con phải đi về, không thể uống rượu được ạ."
Minh Lộ Xuyên nghe cậu nói như vậy, một chốc sau mới nói: "Con phải lái xe."
Minh Khâm cảm thấy khó hiểu, hỏi: "Sao lại về? Buổi tối ngủ ở đây đi."
Hạ Văn Nam ngẩn người: "Không tiện lắm ạ."
"Tại sao không tiện? Phòng của Lộ Xuyên vẫn để cho hai đứa mà, phòng cũng được dọn dẹp sạch sẽ hết e, có thể ngủ lại bất cứ lúc nào." Nói xong, Minh Khâm cầm chai rượu trong tay Doãn Trạch Cạnh, tự mình rót cho Minh Lộ Xuyên và Hạ Văn Nam mỗi người một ly rượu.
Trong tiềm thức Hạ Văn Nam vẫn nghĩ mình là sinh viên đại học, tuy có thể uống rượu nhưng cậu không thích, đặc biệt là phải uống với những người cậu không thân quen, sợ rằng mình say rồi sẽ gây ra rắc rối nên Hạ Văn Nam cố gắng từ chối thêm một lần nữa: "Vậy thì một mình con không uống thôi ạ."
Minh Tư Ngạn hỏi Hạ Văn Nam: "Anh Văn Nam thấy khó chịu trong người à?"
Hạ Văn Nam đáp: "Vâng."
Minh Khâm quay sang nhìn cậu ngay lập tức: "Khó chịu ở đâu? Ba gọi điện thoại cho bác sĩ tới khám cho con nhé, ba có quen một bác sĩ tư nhân."
Hạ Văn Nam vội nói: "Không cần đâu chú ạ, không nghiêm trọng đến vậy đâu!"
Đột nhiên Doãn Trạch Cạnh đang rót rượu bên cạnh ngẩng đầu lên cười cười, nói: "Văn Nam lại trốn uống rượu nữa rồi, lần trước anh cứ nhất quyết phải tự lái xe đi về nên mới gặp tai nạn giao thông đấy."
Hạ Văn Nam nghe vậy thì sửng sốt.
Minh Khâm dường như được nhắc lại chuyện cũ: "Đúng rồi đó, hôm nay ba sẽ không cho phép con tự về một mình nữa đâu. Con có biết ngày hôm đó, lúc nghe điện thoại báo tin con bị tai nạn, cả nhà đều sợ hết hồn không, Lộ Xuyên không nói câu nào liền chạy ra khỏi nhà mất luôn."
Hạ Văn Nam hồi thần lại một chút: "Con ăn cơm ở đây xong mới bị tai nạn ạ?"
Minh Khâm nói: "Đúng vậy, hôm đó con cũng nhất quyết không chịu uống rượu, cơm nước xong là đòi tự lái xe về, đi được nửa đường thì gặp tai nạn."
"Hơ…" Hạ Văn Nam ngơ ngác.
Minh Lộ Xuyên vẫn luôn im lặng từ nãy đến giờ, hắn quay sang nói với Hạ Văn Nam: "Không muốn uống thì đừng uống."
Giọng điệu của Minh Lộ Xuyên không giống như bình thường nữa, Hạ Văn Nam muốn làm dịu bầu không khí nên cậu nói: "Con uống một chút cũng được ạ."
Minh Khâm cười nói: "Tùy con thôi."
Vì vậy nên hiện tại trước mặt Hạ Văn Nam đặt một ly rượu đầy, không ai nhắc nhở cậu phải uống nên vẫn còn y nguyên.
Hạ Văn Nam lại gần Minh Lộ Xuyên, nói thầm: "Uống giúp tôi đi."
Minh Lộ Xuyên lạnh lùng liếc cậu một cái, ban đầu hắn không nhúc nhích, sau đó đột nhiên đưa tay cầm lấy ly rượu của Hạ Văn Nam rót hết vào ly của mình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!