Mới đầu Hạ Văn Nam thực sự tưởng rằng người ngồi trên xe lăn kia là Minh Tư Ngạn, nhưng ngay sau đó Minh Khâm đi về phía người kia và nói: "Thần Thần, sao con lại ra ngoài này?"
Hạ Văn Nam nhìn kỹ lại lần nữa, phát hiện ra tuy rằng chàng trai kia có khuôn mặt y đúc với Minh Tư Ngạn nhưng lại cơ thể lại gầy gò, sắc mặt xanh xao hơn nhiều.
Ngay lúc Hạ Văn Nam quan sát thì người đang ngồi trên xe lăn kia cũng tò mò nhìn cậu, mãi cho đến khi Minh Khâm đi đến bên cạnh mình, chàng trai đó mới ngẩng đầu nhìn về phía Minh Khâm, lộ ra vẻ ngây ngô như một đứa trẻ.
Hạ Văn Nam khẽ gọi Minh Lộ Xuyên: "Này!"
Minh Lộ Xuyên mới lên tiếng giải thích với cậu: "Đây là em trai của tôi, tên là Minh Tư Thần."
Dường như Minh Tư Thần nghe thấy có người gọi tên mình, lập tức nhìn về phía hai người họ, sau khi chạm mắt với Hạ Văn Nam thì lại có vẻ hốt hoảng dời mắt sang chỗ khác, cậu nhìn về phía Minh Khâm một lần nữa, gọi: "Ba ơi." Giọng nói của cậu rất nhẹ, ngữ khí hoàn toàn không giống với người trưởng thành.
"Thím Trương!" Minh Khâm hướng về phía hành lang, lớn tiếng gọi.
Rất nhanh, một người phụ nữ trung niên đang tiến tới từ phía bên kia hành lang, mái tóc dài của bà được búi gọn gàng sau gáy, bà đi tới phía sau xe lăn của Minh Tư Thần, cúi xuống nói với cậu: "Tư Thần, sao lại chạy ra ngoài một mình thế này?"
Minh Tư Thần không trả lời.
Minh Khâm nói: "Đưa thằng bé về phòng nghỉ ngơi trước đi, đợi đến giờ ăn tối rồi hẵng tới đây, tôi nói chuyện với bọn Văn Nam một lát đã."
Thím Trương ngẩng đầu nhìn về phía Hạ Văn Nam: "Văn Nam về rồi đấy à?"
Hạ Văn Nam không biết thím Trương là ai trong nhà họ Minh, chỉ có thể gật đầu chào.
Thím Trương đẩy xe lăn của Minh Tư Thần về phía hành lang, có vẻ Minh Tư Thần không muốn về phòng, cậu "ư ơ" phản đối vài tiếng, thím Trương liền nói: "Tư Thần ngoan nào, ba con đang muốn trò chuyện với anh hai và anh dâu một lát, bây giờ chúng ta về phòng chơi, đến giờ ăn cơm lại ra nhé."
Hạ Văn Nam nhìn theo bóng lưng thím Trương đẩy xe lăn rời đi.
Minh Khâm để bọn họ ngồi tại phòng khách, vì muốn đích thân pha trà cho hai người nên chú lên thư phòng ở trên tầng để lấy loại trà mình yêu thích.
Hạ Văn Nam nắm lấy cơ hội, tóm chặt ống tay áo Minh Lộ Xuyên, hỏi: "Hai người em trai của anh là sinh đôi à?"
Minh Lộ Xuyên lạnh nhạt "Ừ" một tiếng.
"Tại sao đứa em trai này của anh lại giống như bị ngốc vậy?" Nói xong, Hạ Văn Nam cảm thấy câu hỏi của mình có hơi bất lịch sự, vì vậy cậu vội thay đổi lời nói: "Ý tôi là cậu ấy trông không được bình thường lắm."
Minh Lộ Xuyên trả lời cậu: "Hai năm trước nó gặp tai nạn giao thông bên Thái Lan, não và tủy sống bị tổn thương khiến chi dưới bị liệt và thần kinh có vấn đề."
Lúc nói ra câu này, giọng điệu Minh Lộ Xuyên đều đều không gợn sóng.
Hạ Văn Nam cảm thấy có gì đó hơi kỳ lạ: "Hình như anh với em trai không thân thiết lắm nhỉ?"
Minh Lộ Xuyên nhìn cậu, đáp: "Không phải."
Cùng lúc đó Minh Khâm bưng bình trà quay lại, chú cười nói với Hạ Văn Nam về mấy loại trà một lúc, sau đó co một chân trên ghế sofa, nhìn Hạ Văn Nam uống trà.
Hạ Văn Nam làm gì biết thưởng trà, uống hai ngụm lấy lệ rồi nói: "Ngon lắm ạ."
Nụ cười khuôn mặt Minh Khâm nhàn nhạt, chú thở dài một hơi: "Không biết tình trạng này của Văn Nam kéo dài bao lâu nữa."
Minh Lộ Xuyên nói: "Nay mai em ấy sẽ nhớ lại thôi."
Hạ Văn Nam không chịu, liếc hắn một cái, nói với Minh Khâm: "Không nhớ ra cũng không sao đâu ạ."
"Nhưng tình cảm hai đứa tốt vậy mà." Minh Khâm ôm lấy bên chân đang co lại trên sofa của mình, đặt cằm lên đầu gối, "Như thế thì Lộ Xuyên sẽ buồn lắm."
Hạ Văn Nam không ngờ sẽ nghe một câu như vậy, có chút kinh hãi nhìn sang Minh Lộ Xuyên.
Minh Lộ Xuyên đặt tách trà xuống, bình thản đáp: "Sẽ không có gì thay đổi đâu ạ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!