Hạ Văn Nam dừng bước, quay đầu lại nhìn Minh Lộ Xuyên.
Minh Lộ Xuyên chỉ tay vào phòng nghỉ ngơi: "Vào trong thay đồ."
Từ Phong mặt không đổi sắc đứng bên cạnh, vẫn giữ nguyên dáng vẻ nghiêm túc rất chuyên nghiệp.
Hạ Văn Nam đành mang quần áo vào phòng nghỉ.
Bộ đồ Từ Phong mua cho cậu vẫn là quần áo thường nhật, nhưng màu sắc và họa tiết thì trưởng thành hơn nhiều, trên người là áo thun màu xám nhạt và quần vải cotton, dưới chân là giày da mềm có kiểu dáng như giày thể thao.
Lúc Hạ Văn Nam thay đồ xong thì Từ Phong rời đi, trong phòng làm việc chỉ còn mỗi Minh Lộ Xuyên. Cậu bước chậm đến trước bàn làm việc của hắn, hỏi: "Anh hết giận chưa?"
Minh Lộ Xuyên không đáp lời cậu.
Hạ Văn Nam chống hai tay lên mặt bàn, cúi đầu nhìn hắn: "Không nói gì thì tôi đi trước đấy nhé."
Lúc này Minh Lộ Xuyên mới ngẩng đầu lên: "Em định đi đâu?"
"Đi về hoặc là đi dạo chẳng hạn," Nói đến đây, Hạ Văn Nam sực nhớ ra, "Tôi có thể đi xem chỗ làm việc của tôi không?"
Minh Lộ Xuyên trầm mặc trong phút chốc, ấn nút chuông trên bàn để gọi Từ Phong vào phòng.
"Dẫn em ấy đi dạo quanh công ty đi, bất kể nơi nào cũng được phép." Hắn nói với Từ Phong.
Từ Phong đáp: "Vâng."
Đối với Hạ Văn Nam mà nói, không bị nhốt chung một phòng với Minh Lộ Xuyên là vui rồi, cậu nhanh chóng chạy tới bên Từ Phong, vỗ vỗ vai anh nói: "Chúng ta đi thôi."
Từ Phong đưa Hạ Văn Nam đi một vòng quanh tòa nhà Minh Nghiên. Hạ Văn Nam chẳng muốn xem gì ngoại trừ căn phòng làm việc cũ của mình, vì vậy Từ Phong dẫn cậu đến bộ phận nghiên cứu và phát triển.
"Bộ phận nghiên cứu và phát triển sản phẩm có hai phòng thí nghiệm, trong đó có một phòng do ngài quản lý trực tiếp." Từ Phong giới thiệu với Hạ Văn Nam.
Cả phòng thí nghiệm đều được lắp cửa sổ thủy tinh, đi trên hành lang cũng có thể nhìn thấy tình hình làm việc ở bên trong, Hạ Văn Nam nhìn thấy có rất nhiều nhân viên mặc áo blouse trắng đang vùi đầu làm việc, ngay lúc đó có một người vô tình ngẩng đầu lên nhìn thấy cậu, sau đó lộ ra vẻ mặt kinh ngạc.
Hạ Văn Nam giơ tay chào anh chàng kia, cậu chợt nghĩ nếu bây giờ đi vào đó, cậu sẽ phải giải thích chuyện mình mất trí nhớ, bởi cậu chẳng nhận ra ai trong những người kia cả, hơn nữa cậu vẫn chưa quen thuộc với mọi thứ ở đây, chắc chắn sẽ khiến mọi người chú ý, đột nhiên Hạ Văn Nam cảm thấy không thoải mái, nên nói với Từ Phong: "Không cần vào đâu, chúng ta đến văn phòng của tôi đi."
Phòng làm việc của cậu nằm cùng tầng, tuy diện tích không lớn nhưng vẫn có phòng nghỉ ngơi đầy đủ. Trên bàn làm việc được dọn dẹp rất sạch sẽ, ngoài trừ máy tính và sổ tay thì trên bàn cũng có bộ nước hoa giống y như bàn Minh Lộ Xuyên, ngoài ra còn có một bức ảnh chụp của cậu và ông nội.
Bức ảnh được lồng khung và đặt trên bàn, Hạ Văn Nam ngồi xuống ghế, cầm khung ảnh lại gần để nhìn kỹ hơn, cậu không nhớ rõ thời điểm chụp tấm hình này là lúc nào. Trông cậu trong hình chỉ mới hơn hai mươi, có lẽ đây là vật kỷ niệm từ thời còn sống chung với ông nội mà cậu đã mất đi ký ức.
Từ Phong thấp giọng nói: "Ngài có cần tôi ra ngoài trước không ạ?"
Hạ Văn Nam đặt bức ảnh xuống, đáp: "Không cần đâu, tôi cũng đi liền đây."
Cậu xem sơ qua một lượt các ngăn kéo và tủ đồ, nhận thấy tất cả đều là đồ dùng cho công việc, không tìm được món đồ cá nhân nào, trong phòng nghỉ ngơi cũng chỉ có hai, ba bộ quần áo để thay, cho nên Hạ Văn Nam gọi Từ Phong rồi rời khỏi phòng làm việc.
Buổi trưa, Minh Lộ Xuyên đưa Hạ Văn Nam tới căn tin công ty để dùng bữa.
Lúc hai người đến cũng chính là thời điểm căn tin vô cùng đông đúc, các nhân viên công ty đứng xếp thành hàng trước quầy lấy thức ăn, tất nhiên Hạ Văn Nam và Minh Lộ Xuyên không cần phải xếp hàng mà ngồi ở khu vực riêng, có phục vụ bưng món cho bọn họ.
Những nhân viên công ty gặp trên đường đi đều chủ động chào hỏi cả hai, dường như rất ít người biết về vụ tai nạn giao thông của Hạ Văn Nam, còn có một vài người hỏi cậu rằng: "Kỳ nghỉ của anh kết thúc rồi sao?"
Hạ Văn Nam lười giải thích, chỉ gật đầu đáp đúng vậy.
Trong lúc ăn, thỉnh thoảng Hạ Văn Nam lại thấy có người ở ngoài nhìn vào rồi thì thầm điều gì đó, cậu đến gần chỗ Minh Lộ Xuyên hỏi: "Tại sao có mấy người cứ chỉ trỏ tôi với anh vậy?"
Minh Lộ Xuyên đưa mắt nhìn lại: "Ai?"
Hạ Văn Nam nói: "Ở bàn phía trước kia kìa."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!