Đợi đến khi Từ Phong rời khỏi, Hạ Văn Nam mới ló đầu vào trong phòng nghỉ ngơi nhìn xung quanh.
Căn phòng này lớn hơn cậu tưởng tượng, đặt giữa phòng là một chiếc giường đôi êm ái, một bên là cửa sổ thủy tinh sát đất, một bên là tủ quần áo dựa sát tường. Ở bên tủ còn có một cánh cửa khác làm bằng kính mờ, chỉ lờ mờ nhìn thấy được bên trong.
Hạ Văn Nam đi tới mở cánh cửa bằng kính, quả nhiên bên trong có cả bồn tắm và vòi hoa sen.
Cậu cúi đầu kéo nhẹ chiếc áo đang dán vào trước ngực mình, cà phê dính trên áo thun trắng nhìn rất nổi bật, hơn nữa không thể khô trong thời gian ngắn được. Do dự một lúc, Hạ Văn Nam khóa cửa phòng nghỉ lại rồi c** q**n áo đi tắm.
Cửa kính nhà tắm không có chỗ khóa, Hạ Văn Nam đóng cửa lại, mở vòi nước nóng, tiếng nước róc rách vang lên trong không gian nửa kín nửa hở, hơi nước bốc lên dần bao phủ lấy cậu bên trong. Dù sao đây cũng là một nơi xa lạ đối với Hạ Văn Nam, nên cậu nhanh chóng tắm rửa đơn giản qua một lượt, thay vì xài khăn tắm thì lấy cái áo vừa nãy để lau khô nước trên người luôn, rồi vội vàng mặc quần vào.
Cậu cầm cái áo thun đã ướt đẫm, đẩy cửa kính chuẩn bị bước ra, ngay lúc cậu vừa chạm một chân ra bên ngoài phát mới hiện Minh Lộ Xuyên đang ngồi ở trên giường nhìn về phía cậu, làm cậu sợ đến mức không dám bước tiếp.
"Anh vào đây bằng cách nào?" Hạ Văn Nam sợ hãi không thôi.
Minh Lộ Xuyên nói: "Đây là phòng của tôi."
"Nhưng tôi đã khóa cửa rồi mà."
"…Phòng của tôi chẳng lẽ tôi không mở được khóa?"
Trong phút chốc, Hạ Văn Nam cạn lời không còn gì để nói.
Minh Lộ Xuyên vẫn ngồi yên trên giường, trên người hắn là bộ âu phục chỉnh tề, hai chân dài dang rộng, khuỷu tay đặt trên đầu gối, các ngón tay đan vào nhau, vô cảm nhìn Hạ Văn Nam.
Bị nhìn chằm chằm khiến Hạ Văn Nam phát sợ, cậu chậm rãi cầm chiếc áo thun ướt sũng che lại ngực mình.
Minh Lộ Xuyên hừ lạnh một tiếng: "Em che làm gì?"
Hạ Văn Nam nhỏ giọng nói: "Gu của anh lạ như vậy, làm sao tôi biết được anh có suy nghĩ lung tung hay không?" Cậu vừa nói vừa vòng qua giường hướng đến cửa phòng, mở cửa dòm ra ngoài, vẫn chưa thấy Từ Phong trở về.
"Em ăn mặc như vậy còn định đi đâu?" Giọng nói của Minh Lộ Xuyên vang lên từ phía sau.
Hạ Văn Nam quay đầu lại nhìn hắn, "Sao bây giờ Từ Phong còn chưa về nữa?"
"Em tìm cậu ta làm gì?"
"Anh ấy đi mua quần áo giúp tôi."
"Cậu ta không quay về nhanh như vậy đâu."
Hạ Văn Nam nghi hoặc: "Tại sao? Gần đây không có chỗ nào bán quần áo hả?" Rồi mới sực nhớ, lúc cậu đi bộ từ trạm tàu điện ngầm tới đây thì dường như không nhìn thấy bất kỳ cửa hàng hay trung tâm mua sắm nào cả.
Minh Lộ Xuyên đứng lên, hắn đi dọc theo bên giường thẳng đến trước mặt Hạ Văn Nam, "Tôi để cậu ta đi mua cho em một bộ đồ lịch sự một chút rồi."
Hạ Văn Nam phản bác hắn theo bản năng: "Quần áo của tôi có gì mà không lịch sự chứ?" Sau đó mới truy hỏi: "Tại sao tôi phải mặc như vậy?"
Minh Lộ Xuyên nói: "Tối nay về nhà ăn cơm với tôi."
Hạ Văn Nam sửng sốt, cả cánh tay đang che ngực của cậu cũng hơi buông lỏng ra: "Sao tôi lại phải về nhà ăn cơm với anh?"
"Bởi vì chúng ta đã kết hôn rồi, người nhà của tôi cũng là người nhà của em."
Hạ Văn Nam suy nghĩ một chút rồi lại hỏi: "Người nhà của anh có biết tôi bị mất trí nhớ không?"
"Không phải em đã gặp Minh Tư Ngạn rồi à?"
Hạ Văn Nam cảm thấy cái tên Minh Tư Ngạn này có hơi quen tai, sau đó mới nhớ đến lúc mình vẫn còn nằm viện, có một người em trai Omega của Minh Lộ Xuyên tên Minh Tư Ngạn đã đến thăm.
Cậu cảm thấy hơi bất an: "Tôi không đi được không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!