Chương 124: Ngoại truyện 17 (Hết)

Minh Lộ Xuyên mang theo xúc xích quay lại, hắn bóc vỏ rồi đưa cho Hạ Văn Nam.

Hạ Văn Nam dùng rất nhiều sự kiên nhẫn, dùng cây xúc xích dụ con mèo nhỏ lại gần, đợi đến khi con mèo ăn xúc xích trong lòng bàn tay cậu, cậu mới đưa tay định túm lấy con mèo.

Đột nhiên con mèo nhỏ nhanh nhẹn một cách lạ thường, ăn xúc xích của Hạ Văn Nam xong, nó đánh vào vào tay Hạ Văn Nam một cái rồi quay người men theo thân cây trốn đi. Nó vụt chạy quá nhanh, Hạ Văn Nam và Minh Lộ Xuyên đều không kịp phản ứng, lúc đưa mắt nhìn theo thì con mèo đã biến mất trong bụi cây.

Hạ Văn Nam quay sang nhìn Minh Lộ Xuyên, Minh Lộ Xuyên trầm mặc một lúc rồi đưa tay về phía cậu.

"Tôi bị lừa rồi!" Hạ Văn Nam có chút tức giận, cậu đứng dậy trên bậu cửa sổ, phủi vụn thức ăn còn sót lại trên lòng bàn tay.

"Vào đây." Minh Lộ Xuyên nói với cậu.

Lúc này Hạ Văn Nam mới nắm lấy tay Minh Lộ Xuyên, định nhảy trở về bậu cửa sổ bên cạnh, động tác cậu có chút hấp tấp, bàn chân đạp lên mép bậu cửa sổ trượt một cái, cả người lung lay như muốn rơi xuống.

Minh Lộ Xuyên liền dùng sức kéo mạnh cậu qua.

Hạ Văn Nam không kiểm soát được lực, bị Minh Lộ Xuyên kéo cả người đập vào cửa sổ, va mạnh đến mức khung cửa sổ gỗ cũ kỹ liên tục rung lắc, khuôn mặt Hạ Văn Nam đập vào kính, mất một lúc lâu mới định thần lại được.

Minh Lộ Xuyên lùi lại, để cậu chui vào bên trong.

Mũi và ngực Hạ Văn Nam đều đau, cậu sợ hãi dựa vào tường ngồi phịch xuống đất, cậu giơ tay lên nhìn, vừa nãy mu bàn tay bị móng mèo chạm vào nhưng không bị rách da.

Minh Lộ Xuyên rời khỏi phòng thí nghiệm, một lúc sau cầm hai lon bia quay lại, dựa vào tường ngồi xuống bên cạnh Hạ Văn Nam, đưa cho cậu một lon.

"Anh lấy ở đâu ra vậy?" Hạ Văn Nam hỏi hắn.

"Văn phòng của cậu."

"Sao anh không hỏi han gì tôi mà tự tiện vào phòng tôi lục đồ rồi?"

"Xúc xích cũng tìm trong văn phòng cậu."

Hạ Văn Nam im lặng, cậu bật lon bia, đưa lên miệng uống một ngụm thật lớn.

Minh Lộ Xuyên từ tốn uống lon bia trên tay, nói: "Con mèo đó phụ lòng cậu rồi."

Hạ Văn Nam khoanh hai chân lại, nhún vai nói: "Kệ đi, chỉ là một con mèo mà thôi."

"Nếu đổi thành người thì sao?"

Hạ Văn Nam áp lon bia vào sống mũi, cảm giác đau nhức dịu đi một chút, cậu nói: "Chẳng phải cũng như nhau sao? Chỉ là một tên tồi thôi, cút rồi thì cút đi."

Ngón tay Minh Lộ Xuyên khẽ bóp lon bia trong tay, phát ra âm thanh rất nhỏ, lặp đi lặp lại một lúc lâu, hắn mới nói: "Tôi có thích một Omega."

Hạ Văn Nam lại không ngờ được hắn sẽ nói như vậy, ngẩn người nhìn hắn.

Minh Lộ Xuyên tiếp tục: "Cậu ấy từ chối tôi."

"Anh ta…"

Minh Lộ Xuyên dường như hiểu ý Hạ Văn Nam: "Cậu ấy không phải tên tồi, cậu ấy cũng không làm gì sai cả."

Bỗng nhiên Hạ Văn Nam phát hiện lon bia của mình chỉ còn lại một ngụm cuối cùng, cậu uống cạn, vẫn muốn uống nữa nhưng lại không muốn đi lấy thêm.

"Mọi chuyện kết thúc rồi." Lúc Minh Lộ Xuyên nói câu này, ngữ khí hắn trở nên lạnh lùng.

Hạ Văn Nam quay đầu nhìn người bên cạnh, phát hiện ánh mắt hắn tối đen không có chút ánh sáng nào, hoàn toàn không giống như đang hồi tưởng về một tình yêu, ít nhất không phải là một tình yêu đang sống.

Minh Lộ Xuyên bóp dẹp lon bia trong tay, nhẹ nhàng đặt bên cạnh chân mình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!