Tiếng th* d*c nặng nề và gấp gáp của Minh Lộ Xuyên đột nhiên nặng hơn ngay khi bọn họ bước vào tòa nhà thí nghiệm.
Hạ Văn Nam đỡ lấy hắn, thực ra lúc này Minh Lộ Xuyên không hề yếu ớt, cơ thể hắn căng cứng tựa như đang dồn nén sức lực, hắn dựa vào Hạ Văn Nam, nói đúng hơn là mượn sức lực của Hạ Văn Nam để khắc chế bản thân.
Một tay hắn khoác lên vai Hạ Văn Nam, một tay nắm chặt lấy bả vai cậu, đôi khi không kiểm soát được lực khiến Hạ Văn Nam rên "hừ" một tiếng, hắn hơi thả lỏng tay ra một chút, sau đó dựa vào người Hạ Văn Nam nhiều hơn.
Ban đầu Hạ Văn Nam định bật đèn trần ở cầu thang, nhưng tiếng th* d*c của Minh Lộ Xuyên liên tục vang lên bên tai, không khác gì tiếng trống dồn dập đang gõ vào trái tim cậu. Bước chân của Hạ Văn Nam trở nên loạng choạng, sờ tay trên tường nhưng không tìm được công tắc quen thuộc.
Mà Minh Lộ Xuyên không có ý định dừng lại, bước chân hắn vẫn thúc giục Hạ Văn Nam bước tiếp, cuối cùng Hạ Văn Nam đành phải đỡ Minh Lộ Xuyên bước lên cầu thang trong bóng tối.
Xung quanh cũng không phải là đen đặc hoàn toàn, vẫn có ánh đèn chiếu vào từ ngoài cửa sổ, đủ để Hạ Văn Nam miễn cưỡng phân biệt được phương hướng, cũng có thể nhìn thấy được hình dáng của người bên cạnh.
Hai người lên lầu, bước chân của Minh Lộ Xuyên tuy mạnh mẽ nhưng lại không ổn định.
Hạ Văn Nam hoảng loạn, tìm chủ đề để nói: "Anh có chắc là phòng thí nghiệm có thuốc ức chế không?"
Minh Lộ Xuyên đột nhiên dừng lại.
Hạ Văn Nam quay đầu về phía hắn: "Sao thế?"
Ngay sau đó cơ thể Minh Lộ Xuyên nghiêng về phía cậu, mượn trọng lượng cơ thể đẩy Hạ Văn Nam lùi lại phía sau, eo của Hạ Văn Nam tựa vào tay vịn cầu thang.
Cái bóng của Minh Lộ Xuyên hoàn toàn bao trùm lấy cậu. Cơ thể hai người dán sát vào nhau không chừa chút kẽ hở nào, vì vậy mọi thứ đều không thể che giấu. Hạ Văn Nam cảm nhận được vùng kín căng to và đầy ngập sức lực của một nam Alpha.
Thứ này làm cho đầu óc Hạ Văn Nam bỗng dưng trống rỗng, cậu nuốt nước bọt, chợt nhận ra cổ họng mình lại có chút đau rát. Cậu không hiểu chuyện gì đang xảy ra, rõ ràng trước đó chưa có phản ứng này, cậu hé miệng, ngay cả hơi thở dường như cũng nóng lên, cậu hỏi: "Không có hả?"
Minh Lộ Xuyên không trả lời mà chỉ th* d*c bên tai cậu, tựa như một con thú bị nhốt trong lồng, đã vươn đầu ra ngoài mép song sắt. Mùi hương pheromone của hắn quá mãnh liệt, lấp đầy toàn bộ không gian vốn có thể coi là rộng rãi này. Hạ Văn Nam đã ngửi thấy mùi pheromone của hắn không chỉ một lần, trong ấn tượng của cậu vẫn luôn là sự thanh nhã và nhẹ nhàng của chốn thâm sơn cổ tự, nhưng trong khoảnh khắc này, cậu lại cảm thấy mùi hương thanh nhã kia xen lẫn chút mùi tanh kỳ lạ.
Đây có lẽ là mùi máu tanh của dã thú, hoặc có thể là mùi tanh nồng của động vật ph*t t*nh.
Hạ Văn Nam hoa mắt chóng mặt, cậu hơi ngẩng đầu lên, hơi thở không tự chủ trở nên gấp gáp.
Khi tiếng th* d*c của cậu vang vọng trong không gian tĩnh mịch này, hơi thở nặng nề của Minh Lộ Xuyên bỗng nhiên nhỏ lại.
Dường như Minh Lộ Xuyên đã khóa chặt con mồi, hắn nghiêng đầu mang theo vẻ nghi hoặc ghé sát vào tai, vào cổ Hạ Văn Nam, hắn đang ngửi, nhưng lại không tìm thấy mùi hương mà mình mong muốn.
Sau đó Hạ Văn Nam cảm thấy tay Minh Lộ Xuyên đang bóp lấy gáy cậu.
"Tôi…" Lời Hạ Văn Nam muốn nói chưa kịp thốt ra, Minh Lộ Xuyên đã ấn đầu cậu lên vai hắn, rồi nghiêng đầu áp mặt vào gáy cậu.
Lúc này Hạ Văn Nam mới nhận ra Minh Lộ Xuyên đang tìm kiếm tuyến thể ở gáy cậu, có lẽ hắn đã coi cậu là Omega.
"Tôi không phải…" Dưới sự sợ hãi, Hạ Văn Nam kinh hãi kêu lên.
Chóp mũi cao thẳng của Minh Lộ Xuyên cọ qua lại trên gáy cậu, đột nhiên hắn khẽ l**m một cái.
Hạ Văn Nam không biết gáy của Beta cũng nhạy cảm đến vậy, cậu lập tức nhũn cả chân, nhưng đi kèm với nó là sự sợ hãi sâu sắc hơn tất thảy.
Thế là Hạ Văn Nam hét lớn: "Á!!!"
Răng Minh Lộ Xuyên vốn đã chạm vào gáy Hạ Văn Nam, nhưng tiếng hét của cậu quá lớn, cả tòa nhà thí nghiệm cũ kỹ dường như run rẩy theo tiếng hét đó, cho nên Minh Lộ Xuyên đành phải từ bỏ ý định cắn xuống.
Hạ Văn Nam đẩy hắn ra.
Cơ thể Minh Lộ Xuyên mất thăng bằng lùi lại phía sau.
Hạ Văn Nam còn lo lắng hắn bị mất thăng bằng sẽ ngã nhào xuống bậc thang, đẩy hắn ra rồi lại muốn đưa tay kéo hắn lại.
Kết quả Minh Lộ Xuyên vẫn tự đứng vững được, hắn không để Hạ Văn Nam chạm vào người mình, xoay người sải bước nhanh trên mấy bậc cầu thang lên trên lầu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!