Chương 93: Trong Tù (3)

Kiều Mộ Đông và Hà Dụ bắt đầu chiến tranh lạnh.

Buổi trưa hôm sau, khi ăn cơm, hiếm khi thấy Kiều Mộ Đông không ngồi cạnh Hà Dụ. Anh bưng khay cơm của mình, ngồi vào bàn phía sau lưng Hà Dụ.

Bên cạnh Hà Dụ không có lấy một ai, tất cả mọi người đều nhìn cậu bằng ánh mắt kỳ quặc, như thể ai nấy đều mặc nhiên thừa nhận mối quan hệ đặc biệt giữa cậu và Kiều Mộ Đông, và lúc này thì mọi người đều cho rằng cậu đã bị Kiều Mộ Đông ruồng bỏ.

Hà Dụ cũng không vì việc Kiều Mộ Đông ngồi cách xa mà cảm thấy ngon miệng hơn, cậu vẫn không muốn ăn, hơn nữa hôm nay chẳng ai ép cậu phải ăn nữa.

Buổi chiều, trong khoảng thời gian tự do ngắn trước bữa tối, có hai, ba người đến gây sự với Hà Dụ, chỉ đơn giản là trêu chọc cậu bằng vài lời vô nghĩa. Cuộc sống của mọi người quá buồn tẻ và đơn điệu, họ cần một chút gì đó để giải khuây, và trong hoàn cảnh như vậy, Hà Dụ có vẻ khác biệt, dường như chỉ có thể trở thành gia vị trong cuộc sống của họ.

Có người khoác vai Hà Dụ, nhéo má cậu. Hà Dụ không nói gì. Kiều Mộ Đông lúc đó đang chơi bóng trên sân cũng không nói gì, thậm chí không quay đầu nhìn sang bên này.

Hà Dụ không lên tiếng, cũng không phản kháng, mấy người kia nói vài câu rồi cảm thấy chán, không chọc ghẹo nữa. Hà Dụ một mình đi đến một góc ngồi xuống, nhìn thấy Kiều Mộ Đông đang đi xin thuốc lá từ quản ngục, bỗng dưng trong lòng thấy ngứa ngáy khó chịu, rất muốn hút một điếu.

Chiến tranh lạnh này kéo dài ba, bốn ngày, thực ra Kiều Mộ Đông đã hết giận từ lâu, chỉ là anh vẫn không chủ động nói chuyện với Hà Dụ, đơn giản vì cảm thấy chuyện này chẳng có gì thú vị. Không muốn thì thôi, ai còn phải miễn cưỡng ai làm gì.

Lúc đó Kiều Mộ Đông cũng không ngờ rằng, nếu sau này không xảy ra những chuyện ngoài ý muốn kia, có lẽ hai người họ sẽ chỉ như những kẻ xa lạ lướt qua nhau.

Gần đây, trong khu giam số ba nơi Kiều Mộ Đông và Hà Dụ đang ở, có một phạm nhân mới đến, thường xuyên dù vô tình hay cố ý gây chuyện với Kiều Mộ Đông. Đàn ông khi nổi nóng, chỉ cần một ánh mắt sai lệch cũng có thể đánh nhau, huống gì là trong môi trường không có cách nào giải tỏa cơn bực tức, lại phải ngày ngày đối mặt, khó tránh khỏi va chạm.

Người kia cố tình kiếm chuyện với Kiều Mộ Đông, điều này Hà Dụ nhìn là biết. Thực ra, tính cách ngạo mạn của Kiều Mộ Đông cũng dễ khiến người khác khó chịu, ngay cả Hà Dụ đôi lúc cũng mong có ai đó dạy cho anh một bài học.

Tất nhiên là cả hai vẫn chưa thật sự đánh nhau, chỉ là liên tục xích mích, khiến Kiều Mộ Đông càng lúc càng cáu bẳn.

Trưa hôm đó, người kia cố tình hắt canh nóng lên tay Kiều Mộ Đông. Đang là mùa hè, nước canh nóng hổi, Kiều Mộ Đông lập tức bốc hỏa, đứng bật dậy. Cùng lúc đó, viên quản ngục huýt còi, vung dùi cui, chạy vội tới và quát lớn: "Ngồi xuống!"

Kiều Mộ Đông cố nén giận, giơ tay nói: "Báo cáo! Có người hắt canh nóng vào tôi."

Quản ngục tiến lại gần nhìn, tay anh bị bỏng đỏ lên, nhưng vì da anh vốn đã đen, nên nhìn qua cũng không thấy nghiêm trọng lắm. Thế là quản ngục bảo người kia xin lỗi Kiều Mộ Đông, rồi nói: "Không ai được gây chuyện! Muốn gây chuyện thì khỏi ăn cơm!"

Kiều Mộ Đông vừa chửi thề vừa lau sạch tay, rồi ngồi xuống tiếp tục ăn. Hà Dụ xem xong màn kịch cũng quay đầu lại ăn phần của mình.

Sau bữa ăn, đến lúc rửa chén. Kiều Mộ Đông ném khay cơm vào bồn rửa một cái "xoảng", rồi lấy nước xối đại.

Do bên nhà xưởng thiếu người, gần đây nhóm rửa bát bị điều bớt hai người sang đó, từ bốn người chỉ còn lại hai. Việc rửa bát không chỉ đơn giản là tráng nước, phải dùng nước rửa chén rửa sạch, lau khô rồi cho vào tủ khử trùng. Hà Dụ từng báo với quản ngục là hai người làm không xuể, quản ngục nói: "Vậy thì rửa cả buổi chiều đi, rửa xong là xong, khỏi phải đi làm ở xưởng."

Còn về phần Kiều Mộ Đông, khi quản ngục nói đến chuyện này, anh ta chủ động tỏ ý muốn ở lại rửa bát, nên cũng không ai ép buộc gì thêm. Trong trại giam thi thoảng vẫn có những người có quan hệ, nhưng cũng phân cấp độ, tùy xem là ai đứng sau mà đãi ngộ khác nhau. Kiều Mộ Đông thuộc dạng có cấp bậc khá cao.

Lúc ấy tay Kiều Mộ Đông vẫn còn đỏ, chạm vào là đau, nên anh làm việc khá cẩu thả. Khi Hà Dụ đi ngang qua, anh vô tình dội nước ướt cả người cậu.

Quần áo tù mùa hè vốn mỏng, bị nước làm ướt liền dính sát vào người Hà Dụ, lộ rõ vòng eo gầy gò.

Kiều Mộ Đông nhìn mà cảm thấy hơi ngứa ngáy trong lòng, nhưng cũng chỉ dừng lại ở việc nhìn mà thôi.

Hà Dụ cũng bắt đầu thấy bực, khối lượng công việc tăng vọt. Dù không phải đi làm ở xưởng, nhưng nếu không rửa xong chỗ bát đĩa này, thì thời gian hoạt động tự do ngắn ngủi buổi chiều cũng bị mất. Kiều Mộ Đông với dáng vẻ uể oải, không biết là đang cố tình cho ai xem nữa.

Hà Dụ lau khô khay đĩa trước mặt mình, bỏ vào tủ khử trùng, quay lại thì thấy chỗ bồn rửa trước mặt Kiều Mộ Đông ngâm đầy bát đĩa, không xài nước rửa chén, chỉ để nước chảy ào ào. Cậu bước qua, ôm một chồng đĩa lớn từ chỗ của Kiều Mộ Đông đem sang bồn bên mình.

Một cái đĩa còn dính dầu va vào người Kiều Mộ Đông, rồi lại đụng vào cánh tay đang bỏng của anh.

Kiều Mộ Đông lập tức nổi giận, túm lấy Hà Dụ kéo lại phía mình, khiến chồng đĩa trong tay Hà Dụ rơi xuống đất.

Anh kéo mạnh Hà Dụ, nhưng không đánh, chỉ chửi một câu: "Đệt! Là cái thứ gì vậy hả!"

Hà Dụ chỉ khẽ nói: "Xin lỗi."

Kiều Mộ Đông lập tức có cảm giác như đấm vào bông, tức tối không cách nào trút ra được. Anh buông tay.

Hà Dụ cúi xuống nhặt lại đống bát đĩa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!