Hà Dụ không biết mình nên làm gì nữa.
Cậu nhìn Kiều Mộ Đông nằm dài ra giường dưới của mình, tứ chi dài thẳng duỗi ra, rồi lấy tay kê đầu, quay sang nhìn cậu.
Hà Dụ bỗng dưng nghĩ: Hay là mình chết quách đi cho rồi? Chẳng phải nếu mình chết rồi, thì sẽ không còn phải lo lắng sợ hãi từng ngày, sống những ngày đau khổ như thế này nữa sao? Nhưng cậu lại không thể chết. Cậu vẫn còn muốn cải tạo tốt để xin giảm án, để sớm ra ngoài, về bên mẹ, bù đắp cho sự bất hiếu của mình.
Tối đến, sau khi tắt đèn nằm trên giường, Hà Dụ đến cả trở mình cũng không dám. Bất chợt, cậu cảm thấy giường mình bị ai đó ở dưới đá một cái. Hà Dụ lập tức căng hết thần kinh, nằm nghiêng một bên, chỉ nghe thấy tim mình đập liên hồi. Cậu rất sợ, sợ Kiều Mộ Đông sẽ có hành động gì khác.
Hai người còn lại trong phòng cũng không nói gì. Dù tiếng đá giường khá to, họ đều giả vờ như không nghe thấy.
Hà Dụ cứ giữ người cứng đờ không dám thả lỏng. Nhưng Kiều Mộ Đông lại không có động tĩnh gì thêm. Đúng lúc Hà Dụ cảm thấy lưng mình đã túa một lớp mồ hôi lạnh, thì lại nghe thấy tiếng ngáy của Kiều Mộ Đông.
Toàn thân Hà Dụ lập tức thả lỏng, thở ra một hơi thật dài. Cậu sờ lên gối, đã ướt đẫm mồ hôi, nhẹ nhàng xoay người, không biết đã bao lâu sau mới mơ màng chìm vào giấc ngủ.
Nhưng những ngày như vậy mới chỉ bắt đầu.
Sáng hôm sau, khi Hà Dụ từ giường trên trèo xuống, liền bị Kiều Mộ Đông nắm lấy một chân, suýt nữa thì ngã.
Kiều Mộ Đông thấy phản ứng của cậu rất thú vị, ngồi trên giường kéo cậu lại, bóp eo cậu một cái.
Hà Dụ hoảng sợ, nói: "Sắp đến giờ tập hợp rồi."
Rõ ràng Kiều Mộ Đông chỉ muốn trêu chọc, rất nhanh đã buông tay.
Hà Dụ vội vàng rời khỏi giường anh ta, mặc kệ ánh mắt của người khác, vội vàng đi rửa mặt đánh răng.
Từ sau khi Kiều Mộ Đông quen ngồi cạnh cậu mỗi bữa ăn, Hà Dụ đã cảm thấy khó nuốt, giờ thì càng khó chịu hơn. Món ăn vốn đã nhạt nhẽo vô vị, giờ cậu nhìn khay cơm trước mặt mà hoàn toàn không muốn ăn.
Có lúc Kiều Mộ Đông sẽ khoác tay lên vai cậu, hỏi: "Căng thẳng cái gì vậy?"
Hà Dụ vội vàng đáp: "Tôi không căng thẳng."
Kiều Mộ Đông nói: "Nhìn cậu kìa, mặt mày tái mét. Mỗi ngày ăn có tí xíu, làm gì thế? Học bọn con gái giảm cân à?"
Hà Dụ lắc đầu.
Vậy là Kiều Mộ Đông dùng món thịt mà anh ta bỏ tiền mua để ép cậu ăn. Hà Dụ không muốn ăn, thì anh ta sẽ dọa, ghé sát tai cậu nói: "Không ăn thì tối nay tôi xử cậu."
Dù biết rõ anh ta chỉ dọa, nhưng Hà Dụ vẫn không nhịn được mà thấy sợ. Khi Kiều Mộ Đông dùng đũa gắp miếng thịt kho đưa đến miệng, cậu chỉ đành há miệng nuốt xuống.
Đôi lúc, Hà Dụ thậm chí cảm thấy Kiều Mộ Đông đang chờ lúc cậu được vỗ béo rồi một lần làm thịt.
Thế nhưng, dù bị ép ăn như vậy, Hà Dụ vẫn gầy đi trông thấy.
Một đêm nọ, Kiều Mộ Đông đứng cạnh giường, kéo cậu lại không cho trèo lên, đưa tay sờ eo cậu, nói: "Sao càng lúc càng gầy thế này?"
Hà Dụ không dám nói gì.
Kiều Mộ Đông đưa tay xuống dưới, dừng lại ở lưng dưới của cậu một lúc, rồi trượt xuống nữa, b*p m*ng cậu một cái.
Hà Dụ lập tức giãy giụa.
Kiều Mộ Đông vỗ một cái vào mặt cậu. Tuy không mạnh, nhưng cũng khiến đầu cậu lệch sang một bên. Sau đó anh ta nói: "Đừng có làm loạn, đừng được đà lấn tới. Mấy loại người như cậu, ở ngoài tôi còn chẳng buồn đụng vào đâu."
Hà Dụ hít một hơi thật sâu, quay người trèo lên giường trên. Cậu không nói gì, nằm trong chăn, quấn kín cả người cả đầu, thấy mình vừa tủi thân vừa vô dụng, nhưng lại không biết làm sao để thoát khỏi hoàn cảnh này.
Kết quả là sáng hôm sau, Kiều Mộ Đông ngủ dậy liền như chẳng có chuyện gì xảy ra.
Buổi chiều lúc được tự do, Kiều Mộ Đông khoác vai Hà Dụ đứng xem người khác chơi bóng, còn Hà Dụ thì cứng đờ người không nhúc nhích. Kiều Mộ Đông bỗng ghé sát đầu nói nhỏ, hơi thở nóng hổi phả vào cổ cậu: "Sao? Còn giận à?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!