Từ khi bị giam vào ngục của phủ An, Hà Dụ chưa bao giờ cảm thấy bất an đến vậy.
Thật ra, từ lúc tòa tuyên án cho đến những ngày bị chuyển đến nhà tù, với Hà Dụ mà nói, đó giống như một sự giải thoát. So với lúc còn ở trại tạm giam, mỗi ngày không làm được gì, chỉ chờ hết lần thẩm vấn này đến lần thẩm vấn khác, thì giờ đây thời gian thụ án đã được xác định, ít ra cũng có cái gì đó để mong chờ.
Tự tôn, kiêu ngạo gì đó, từ lúc bị cảnh sát bắt giữ tạm giam đã bị mài mòn sạch sẽ. Bây giờ Hà Dụ chỉ mong có thể bình yên qua hết hơn hai năm còn lại. Dù có phải nhẫn nhịn, cúi đầu sống co ro trong tù, cũng chẳng có gì to tát cả.
Nhưng cuộc sống vốn đang yên ổn như vậy lại bị một người đàn ông đột ngột xuất hiện phá vỡ.
Lần đầu Hà Dụ chú ý đến Kiều Mộ Đông là vào một buổi trưa khi đang ăn cơm. Cậu biết có tù nhân mới vào, nhưng không để tâm. Hôm đó rất đột ngột, một người đàn ông cao lớn ngồi xuống bên cạnh cậu.
Hà Dụ hơi căng thẳng, theo phản xạ rụt người lại, cũng không muốn ngẩng đầu lên, chỉ chăm chú ăn cơm trong bát.
Người đàn ông đó không nói gì, chỉ gắp một miếng thịt mỡ nhỏ từ khay cơm của Hà Dụ, có lẽ là chút đồ mặn duy nhất trong phần ăn của cậu.
Hà Dụ không nói gì, ngoan ngoãn ăn xong bữa rồi xếp hàng rời khỏi nhà ăn.
Sau này cậu mới biết, người đàn ông đó tên là Kiều Mộ Đông. Có lẽ vì vóc dáng cao lớn, nên trong môi trường toàn là đàn ông như nhà tù, anh ta rất dễ bị chú ý. Hà Dụ nghe người cùng phòng giam bàn tán về anh ta, về tên tuổi và lý do vào tù. Với Hà Dụ, đó chỉ là sự khởi đầu, chẳng bao lâu sau đó, cái tên Kiều Mộ Đông đã trở thành cơn ác mộng của cậu.
Kiều Mộ Đông có một số quan hệ trong tù. Hà Dụ từng thấy có quản ngục đưa thuốc lá cho anh ta trong nhà ăn.
Trong tù có siêu thị nhỏ, có thể quẹt thẻ để mua đồ, nhưng thuốc lá và đồ uống có cồn thì không bán. Với những người đàn ông bị giam cầm, được hút điếu thuốc là một thứ xa xỉ.
Hà Dụ không thấy ganh tị, vì cậu không hút thuốc. Nhưng kiểu sinh viên đại học như cậu, trong lòng vẫn có phần coi thường người như Kiều Mộ Đông, rõ ràng là cặn bã xã hội, vào tù mà còn làm ra vẻ oai phong.
Dù vậy, Hà Dụ tuyệt đối sẽ không dám chọc vào anh ta.
Nhưng nhiều khi, mình không chọc người ta, không có nghĩa người ta sẽ không đến chọc mình.
Hà Dụ cũng không nhớ rõ là buổi chiều nào, sau khi làm việc xong được tự do trong thời gian ngắn. Trước khu nhà giam ba tầng, vài người đang chơi bóng rổ, người khác đứng quanh xem.
Hà Dụ vẫn luôn là người đứng xem.
Bất ngờ, có ai đó từ sân ném quả bóng rổ về phía cậu. Cậu còn chưa kịp nhìn rõ là ai ném, chỉ theo phản xạ ôm lấy bóng. Khi ấy có người trên sân hô lên: "Vào chơi đi."
Hà Dụ sửng sốt, lập tức từ chối: "Tôi không biết chơi."
Liền có người cười lớn: "Không phải sinh viên đại học sao? Vậy mà không biết chơi bóng?"
Câu này, Hà Dụ đã nghe quá quen trong tù. Người cùng phòng cũng hay nói: "Không phải sinh viên đại học sao? Vậy mà phạm pháp đi tù?"
Cậu đã quen nghe, không cảm thấy gì nữa, vẫn muốn từ chối.
Bất ngờ, Kiều Mộ Đông đi về phía cậu, túm lấy tay kéo cậu vào sân: "Làm gì mà ẻo lả thế? Như đàn bà vậy."
Hà Dụ bị kéo vào giữa sân, bao ánh mắt đều đổ dồn về phía cậu, đến cả quản ngục cũng quay lại nhìn. Cậu liếc sang Kiều Mộ Đông cao lớn ở bên cạnh mình, cảm thấy không nên trái ý anh ta nên đành vỗ bóng, nói: "Vậy chơi đi."
Thật ra Hà Dụ không phải không biết chơi bóng, chỉ là kỹ thuật bình thường, ngày trước ở trường chơi vui với bạn bè là chính. Lúc học trung học, Phó Thần Sơn chơi bóng rất khá, tan học Hà Dụ hay đi đánh vài ván với anh ta rồi mới về.
Lần này, Hà Dụ hoàn toàn là bị ép phải chơi, gần như không chủ động ném bóng, chỉ chuyền và dẫn bóng. Nhưng dưới sự áp sát của Kiều Mộ Đông, động tác của cậu trở nên rất lóng ngóng.
Chẳng bao lâu sau, ai cũng thấy Kiều Mộ Đông đang đùa giỡn Hà Dụ, mà bản thân Hà Dụ cũng nhận ra.
Khi áp sát phòng ngự, hai người dính sát nhau, Hà Dụ cố gắng tránh né nhưng mỗi lần xoay người lại đâm sầm vào lòng Kiều Mộ Đông. Lần đầu tiên ở khoảng cách gần như vậy, cậu thấy rõ khuôn mặt tưởng rất dữ dằn kia, thực ra lại có nét anh tuấn, ngũ quan sắc nét, ánh mắt cương nghị, ẩn ẩn sát khí.
Hà Dụ bắt đầu nản, tùy tiện ném quả bóng trong tay, bị đối phương dễ dàng cướp và ghi điểm.
Đồng đội bắt đầu càm ràm, Hà Dụ vội vàng xin lỗi: "Xin lỗi, tôi chơi kém quá."
Người kéo Hà Dụ vào là Kiều Mộ Đông, nên chẳng ai dám đề xuất đổi người, chỉ đành tiếp tục chơi trong tức giận.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!