Chương 9: (Vô Đề)

Xe buýt ngừng chạy lúc 9 giờ rưỡi tối, Hà Dụ còn phải chuyển xe một lần. Tới trạm gần nhà Phó Thần Sơn, cậu phải đi bộ thêm khoảng mười phút. Vì đây là khu nhà cao cấp, môi trường xung quanh rất tốt, nhưng hơi vắng vẻ.

Hà Dụ đi sát lề đường, ánh đèn đường mờ nhạt kéo bóng cậu dài ngoằng. Cậu nhìn cái bóng dưới chân, có phần thất thần, bỗng cảm thấy có ai đó đang tiến sát phía sau.

Người đó bước rất nhẹ, di chuyển rất nhanh, bất ngờ áp sát Hà Dụ từ phía sau, dí một con dao nhỏ vào hông cậu, giọng run rẩy: "Đừng lên tiếng, đưa hết tiền ra."

Loại cướp đường như thế này thường nhắm vào phụ nữ đi một mình, giờ lại dám nhắm vào đàn ông, chắc vì quá túng thiếu mà liều mạng. Hà Dụ nghĩ vậy.

Cậu dừng bước, bình tĩnh nói: "Tôi không có tiền."

Gã đàn ông hiển nhiên không tin, một tay luồn ra từ phía sau mò vào túi áo Hà Dụ, không thấy gì, lại lục tới túi quần.

Ví tiền và điện thoại của Hà Dụ để ở túi trong áo khoác, còn túi quần chỉ có ví đựng giấy tờ.

Gã móc ví ra, mở ra không thấy tiền thì ném sang một bên, hỏi: "Tiền đâu?"

Hà Dụ đáp: "Thật sự không có. Tôi sống gần đây, đi ăn về tiện thể dạo một chút, không mang tiền."

Tên kia không đáp, chỉ nghe thấy tiếng thở nặng nề, như đang cân nhắc bước tiếp theo.

Hà Dụ không kích động gã, hy vọng gã bỏ đi.

Ai ngờ giây tiếp theo, gã ta húc mạnh đầu gối vào lưng Hà Dụ. Hà Dụ loạng choạng bước lên mấy bước, quay đầu lại thì thấy gã giơ dao đâm tới, vội vàng nghiêng người né và chụp lấy cổ tay gã kéo về phía trước.

Tên đó mất thăng bằng, nhào về phía trước.

Hà Dụ lập tức đá một cú mạnh vào đùi gã, gần như đá ngã rạp xuống.

Gã ta chống một tay xuống đất, tay còn lại vung dao chém vào chân Hà Dụ. Quần bị rách, cẳng chân chảy máu.

Hà Dụ lùi lại hai bước, tên cướp liền vùng dậy bỏ chạy.

Cậu dựa vào tường, th* d*c một lúc rồi tập tễnh đi nhặt lại ví, tiếp tục lê bước về nhà Phó Thần Sơn.

Máu vẫn đang chảy, đèn đường mờ quá nên cậu không thấy rõ, chỉ cảm giác ống quần dần dần ướt lạnh. Nhưng may là không đau tới mức không chịu nổi.

Hà Dụ tự hỏi không biết ở nhà Phó Thần Sơn có băng gạc hay không.

Mở cửa nhà bằng chìa khóa, thứ đầu tiên cậu thấy là đôi giày cao gót màu vàng kim ở cửa, là kiểu giày đầy phô trương mà Lăng Chỉ Lộ hay mang.

Lúc đó Hà Dụ vẫn chưa nghĩ nhiều. Nhưng khi vào phòng khách thấy áo khoác của Lăng Chỉ Lộ vẫn trên ghế sofa và cửa phòng Phó Thần Sơn đóng chặt thì một linh cảm ập đến, như có ai đó đập mạnh vào đầu cậu, đầu óc ong ong.

Cậu vén ống quần, nhìn vết thương tứa máu, không kịp nghĩ nhiều nữa. Cậu bật đèn trần, bắt đầu lục lọi khắp nơi tìm hộp y tế.

Không thấy dưới bàn trà, cũng không thấy trong kệ tủ TV. Cậu lại qua nhà tắm lục trong tủ.

Bỗng trong phòng Phó Thần Sơn vang lên tiếng thủy tinh vỡ. Hà Dụ khựng lại một chút, rồi đoán chắc là do cậu gây ồn làm Lăng Chỉ Lộ khó chịu nên nổi nóng đập đồ.

Một lát sau, Phó Thần Sơn mặc áo ngủ đi ra, hỏi: "Sao giờ mới về?"

Hà Dụ không trả lời, mà hỏi: "Nhà có hộp thuốc không?"

"Hộp thuốc?" Phó Thần Sơn bước lại gần: "Cậu tìm làm gì?" Nói xong liền thấy máu dưới chân cậu, lập tức ngồi xuống kiểm tra: "Bị sao vậy?"

"Không sao, chỉ trầy xước trên đường về thôi."

"Trầy mà thế này á?" Phó Thần Sơn đứng dậy, mở tủ trong nhà tắm, lấy ra một hộp trắng.

Bên trong có băng gạc sạch.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!