Sau 11 giờ, khách trong quán bắt đầu đông dần. Điện thoại đặt món cũng liên tục đổ chuông.
Hà Dụ đứng một bên có phần không giúp được gì, còn Lê Đường thì đứng ngoài cửa, đang trò chuyện với ông chủ quán trà sữa bên cạnh. Thi thoảng quay đầu lại thấy Hà Dụ lúng túng đứng đó, nhưng anh ta cũng không trách móc gì.
Bất ngờ, điện thoại của Hà Dụ reo lên, là Phó Thần Sơn gọi đến.
Hà Dụ bước ra góc khuất, bắt máy.
"Alô?" Giọng Phó Thần Sơn vang lên, "Cậu đang ở nhà à?"
Hà Dụ đáp: "Không, tôi ra ngoài rồi."
Phó Thần Sơn im lặng một lát, rồi nói: "Ra ngoài đi dạo cũng tốt, đừng suốt ngày ở nhà."
Hà Dụ khẽ "Ừ" một tiếng.
Phó Thần Sơn lại hỏi: "Cậu ăn gì chưa?"
Hà Dụ nói: "Chưa, mới mấy giờ đâu."
Phó Thần Sơn dặn: "Nhớ ăn đúng giờ, đừng có lười."
Hà Dụ cười nhẹ: "Biết rồi, cậu tưởng tôi là trẻ con chắc."
Phó Thần Sơn thở dài một hơi: "Cậu biết tôi lo cho cậu mà."
"Không sao đâu." Hà Dụ đáp, "Tôi tự chăm sóc được. Tôi cúp máy nhé."
"Ừ." Phó Thần Sơn nói: "Chiều tôi gọi lại."
Cúp máy xong, Hà Dụ thấy cậu thanh niên tên Lý Đào đang bưng hai đĩa thức ăn đi qua, liền chạy lại nói: "Để tôi giúp một tay."
Lý Đào nói: "Không cần đâu Tiểu Hà ca, anh đi rót hai ly trà cho bàn số 3 giúp em là được."
"À, được." Hà Dụ xoay người đi lấy ấm trà đặt trước quầy rượu.
Đám nhân viên trong quán đa phần mới mười tám, mười chín tuổi, đều là con nhà quê lên thành phố làm công. Hà Dụ mặc toàn đồ hiệu, bản thân không nhận ra nhưng người khác đều thấy cậu hơi lạc lõng giữa họ.
Khi cậu nói điện thoại ban nãy, cô thu ngân Hạ Tiểu Hà đã để ý đến điện thoại của cậu.
Đó là mẫu điện thoại hàng hiệu đời mới, giá mấy nghìn tệ, đám trẻ làm công như họ chỉ dám nhìn, chẳng ai nỡ mua.
Đến trưa, Lê Đường bảo Hà Dụ đi giao hàng cùng Lý Đào.
Cô bé nhận đơn hàng rất cẩn thận, ghi chép từng địa chỉ chi tiết, dán nhãn từng hộp cơm rồi chia thành từng túi theo tầng và địa điểm giao hàng.
Do quán ở ngay đối diện đường, không cần dùng xe, hai người mỗi người xách một túi đi bộ sang.
Hà Dụ không đến Lăng Vân, toàn bộ đơn giao hàng của cậu đều là ở tòa nhà bên cạnh, đơn giao cho Lăng Vân đều do Lý Đào cầm.
Dù vậy khi đi ngang qua cổng chính của Lăng Vân, Hà Dụ vẫn không kìm được liếc nhìn vào bên trong. Sảnh tầng một gần như không thay đổi so với ba năm trước, nhưng tiếp tân đã đổi người, bảo vệ cũng không quen mặt nữa.
Những công việc như thế này đều vất vả, lương lại không cao nên người đến rồi đi rất nhanh.
Hà Dụ bận đến tận hai giờ chiều mới có thời gian ngồi xuống ăn cơm.
Tay nghề đầu bếp trong quán rất khá, có lẽ nhờ vậy quán mới đông khách. Chỉ là, như bao quán nhỏ khác, món ăn thường nhiều dầu và đậm vị, ăn một hai lần thì ngon, nhưng ăn hoài thì lại thèm món nhà nấu.
Nhân viên và đầu bếp ngồi ăn cùng nhau, Lê Đường cũng ngồi với họ, tay bưng bát cơm to đầy ú ụ, ngồi bàn bên cạnh, thi thoảng với tay gắp món ăn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!