Chương 7: (Vô Đề)

Tắm xong đi ra, Hà Dụ vẫn còn c** tr*n, vừa lau tóc bằng khăn bông, vừa đi về phòng mình để thay đồ.

Phó Thần Sơn đã thay đồ xong, chỉnh tề trong bộ vest, hỏi Hà Dụ: "Hôm nay cậu có kế hoạch gì không?"

Hà Dụ vừa kéo chiếc áo thun qua đầu, vừa đút tay vào tay áo, đáp: "Không có kế hoạch gì cả."

Phó Thần Sơn đứng trước cửa phòng cậu, hỏi tiếp: "Có cần đi đâu không? Tôi đưa cậu đi."

Hà Dụ quay đầu lại, mỉm cười: "Không cần, cậu đi làm đi. Chút nữa tôi sẽ ra ngoài đi dạo một mình."

Phó Thần Sơn dặn dò: "Nhớ ăn sáng nhé, trong tủ lạnh có sữa và trứng, dưới lầu cũng có tiệm bán đồ ăn sáng. Trưa nay chắc tôi không về được, tối tôi đến đón cậu."

Hà Dụ gật đầu: "Biết rồi, đừng lắm lời nữa, mau đi đi."

Phó Thần Sơn trông vẫn có chút không yên tâm, nhưng cuối cùng cũng phải ra cửa.

Sau khi chuẩn bị xong xuôi, Hà Dụ không vội vã mà thong thả xuống tầng, đi ra con hẻm nhỏ phía sau khu phố, vào một quán ăn nhỏ gọi một phần bánh bao với một bát cháo.

Lê Đường bảo cậu đừng đến sớm quá nên Hà Dụ vừa ăn từ tốn vừa chờ giờ, sau đó đi bộ đến trạm xe buýt, canh thời gian sao cho khoảng 9 rưỡi thì tới được đường Nhân Tín.

Hà Dụ không phải chưa từng nghĩ tới những con đường tốt hơn.

Cậu là cử nhân đại học, khi còn tìm việc, hồ sơ cá nhân của cậu rất đẹp, thành tích học tập và kinh nghiệm hoạt động đều nổi bật. Vậy nên cậu mới được vào Lăng Vân, công ty nổi tiếng có đãi ngộ tốt. Khi ấy cậu tưởng đó là vận may của mình, lại càng cảm thấy hạnh phúc vì được làm việc cùng Phó Thần Sơn.

Nhưng dù hồ sơ có sáng thế nào, một dòng "từng ngồi tù" cũng đủ phủ đen tất cả. Đó là vết nhơ sẽ đi theo cậu suốt đời. Bất cứ công ty nào biết đến tiền án của cậu chắc chắn sẽ không nhận. Còn chuyện Phó Thần Sơn đề nghị cậu quay lại Lăng Vân thì đó là điều Hà Dụ không bao giờ chấp nhận.

Ban đầu, khi nghe chú Phương Văn Thái nói đến Lê Đường, cậu cũng chưa thực sự quyết định có nên nhờ giúp hay không. Nếu không vì sự xuất hiện bất ngờ của Lăng Chỉ Lộ, giờ có lẽ cậu vẫn yên tâm ở nhà Phó Thần Sơn, tính toán cho tương lai. Nhưng cũng nhờ cô ta, Hà Dụ mới hạ quyết tâm phải rời khỏi Phó Thần Sơn, sống cuộc đời của chính mình.

Trước 10 giờ, Hà Dụ đã tìm đến địa chỉ Lê Đường cho. Đúng như dự đoán, đó là một quán ăn nhỏ tên "Thực Hữu Vị". Quy mô không nhỏ vì nối liền hai mặt bằng, dường như còn có cả tầng hai. Nhưng cũng không phải kiểu nhà hàng sang trọng, chỉ là quán ăn nhanh thường thấy trong ngõ phố, bán các món ăn Trung Quốc bình dân.

Quán mở ở khu này, đối diện toàn là cao ốc văn phòng, chắc chắn làm ăn rất tốt.

Hà Dụ không hiểu tại sao Lê Đường lại bỏ quán bar để mở một quán ăn nhỏ như vậy.

Dù đã gần 10 giờ, trong quán vẫn còn vài bàn khách, chắc là đang ăn sáng muộn.

Hà Dụ vừa bước vào, cô gái trẻ đứng ở quầy thu ngân liền chào hỏi: "Anh dùng gì ạ?"

Hà Dụ nhìn thực đơn treo trên tường sau lưng cô, rồi đáp: "Tôi tìm Lê Đường."

Cô gái ngẩng đầu nhìn cậu rồi gọi lớn: "Lê ca, có người tìm!"

Rất nhanh, có tiếng bước chân từ cầu thang vọng xuống.

Hà Dụ thấy một người đàn ông trung niên cao gầy bước xuống từ tầng hai, ánh mắt lạnh lùng nhìn cậu. Người đàn ông ấy không phải dạng đẹp trai, nhưng đường nét sắc sảo, mang theo vẻ từng trải đặc trưng của lứa tuổi trung niên, toát lên khí chất cuốn hút.

Anh ta mở lời: "Hà Dụ?"

Nghe giọng trầm khàn đặc trưng ấy, Hà Dụ lập tức xác nhận thân phận người trước mặt, gật đầu: "Lê ca."

Lê Đường nhìn quanh khách trong quán rồi nói: "Lên đây." Nói xong quay người lên lầu.

Hà Dụ vội vàng theo sau.

Cầu thang hẹp, vì là quán ăn nên bậc thềm lát gạch cũng hơi dính dầu. Lên đến tầng hai, thấy có một cánh cửa gỗ ngăn phòng. Bên trong là một phòng ngủ đơn giản: một chiếc giường đơn, một cái bàn, một cái tủ, một chiếc TV và hai cái ghế rời rạc.

Lê Đường đóng cửa lại, dọn mớ báo và quần áo vứt lung tung trên ghế, kéo một cái đặt trước mặt Hà Dụ: "Ngồi đi."

"Cảm ơn Lê ca." Hà Dụ ngồi xuống.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!