Chương 6: (Vô Đề)

Bên trong quán bar nóng hừng hực, âm nhạc vang dội phối hợp cùng ánh đèn chớp tắt liên hồi, luôn có thứ gì đó mê hoặc khiến người ta muốn buông thả.

Nhân viên phục vụ hỏi Hà Dụ: "Anh đi mấy người ạ?"

Cậu đáp: "Tôi muốn gặp chủ quán của các anh."

Cậu nhân viên có chút ngạc nhiên: "Anh có việc gì không?"

Hà Dụ mỉm cười: "Chủ quán các anh có phải họ Lê không? Có người bạn nhờ tôi đến tìm anh ấy."

Nhân viên trẻ tuổi tỏ vẻ bối rối: "Chủ quán bọn em không phải họ Lê."

"Ồ?" Hà Dụ cũng hơi bất ngờ: "Trước đây nơi này có phải gọi là Bất Túy Thành không?"

Người nhân viên trả lời: "Bất Túy Thành đã đóng cửa rồi ạ, bây giờ là chủ khác rồi."

Hà Dụ chau mày, nhìn xung quanh, hỏi tiếp: "Tôi có thể gặp ông chủ hiện giờ được không?"

Cậu nhân viên nói: "Vâng, anh chờ chút, để tôi hỏi giúp."

Khi nhân viên rời đi, trong lòng Hà Dụ càng lúc càng bất an, mũi giày phải không ngừng chạm sàn, như muốn vơi bớt lo lắng trong vô thức.

Rất nhanh sau đó, nhân viên quay lại cùng một người đàn ông trung niên.

"Đây là chủ quán bọn em, ông Trương." Nhân viên giới thiệu.

Hà Dụ gật đầu: "Chào Trương tiên sinh."

Người đàn ông trung niên đẩy kính lên sống mũi, hỏi: "Cậu tìm lão Lê à?"

Hà Dụ nhanh chóng đáp: "Vâng, tôi tìm Lê tiên sinh. Không biết Trương tiên sinh có cách nào liên lạc được với anh ấy không?"

Ông Trương nói: "Anh ta không làm bar nữa rồi. Quán này đóng cửa là anh ta chuyển sang mở nhà hàng. Tôi không rõ địa chỉ nhưng còn giữ số điện thoại cũ của anh ta, không biết còn gọi được không."

Hà Dụ nói: "Có còn hơn không, tôi thử xem sao."

Ông Trương gật đầu: "Được, tôi cho cậu số, tự cậu gọi nhé."

Nhờ ông Trương, Hà Dụ lấy được số của Lê Đường. Cậu lưu số vào điện thoại mới, không gọi ngay. Danh bạ của cậu rất ít người, lúc đầu chỉ có Phó Thần Sơn, giờ mới thêm cái tên Lê Đường.

Sau khi cảm ơn ông Trương, Hà Dụ rời khỏi quán bar, đi dọc theo con phố cho đến khi tìm được một nơi yên tĩnh mới lấy điện thoại ra gọi.

Điện thoại đổ chuông nhưng không ai bắt máy. Hà Dụ để mặc nó đổ rất lâu, cuối cùng tự động ngắt.

Cậu bỏ điện thoại vào túi, bất lực thở dài.

Trên đường bắt xe về, Hà Dụ thấy một tiệm nướng bên đường, lúc ấy mới cảm thấy đói. Cậu bảo tài xế dừng xe, gọi một mình hơn chục xiên nướng và hai chai bia, vừa ăn vừa uống bên lề đường. Ăn xong sạch trơn, hút một điếu thuốc rồi mới đứng dậy bắt xe về nhà Phó Thần Sơn.

Lên đến cửa căn hộ thì đã gần 12 giờ đêm.

Hà Dụ mở cửa vào, thấy đèn phòng khách vẫn sáng. Phó Thần Sơn đang ngồi trên sofa, ôm laptop làm việc, vừa thấy cậu về đã vội đứng lên: "Cậu đi đâu mà về muộn vậy?"

Hà Dụ quay lại đóng cửa, đáp: "Tìm một người bạn."

"Bạn nào?"

Hà Dụ thấy lạ, cảm thấy Phó Thần Sơn quá mức lo lắng, liền hỏi ngược lại: "Lăng tiểu thư đâu?"

Phó Thần Sơn nói: "Tôi đưa cô ấy đi xem phim xong thì đưa về."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!