Hà Dụ đóng cửa lại, tự nhốt mình trong phòng.
Người phụ nữ ngồi ở phòng khách gọi điện thoại, cậu lờ mờ nghe thấy, đoán chắc cô đang gọi cho Phó Thần Sơn.
Phó Thần Sơn chưa từng nhắc với Hà Dụ rằng mình có bạn gái. Thậm chí từ khi Hà Dụ dọn vào ở, cậu cũng không hề nhận ra trong nhà có dấu vết của người phụ nữ nào khác từng sinh hoạt tại đây.
Nếu là Hà Dụ của ba năm trước biết Phó Thần Sơn có bạn gái, có lẽ sẽ đau khổ đến tuyệt vọng. Nhưng hiện tại, cậu lại không cảm thấy gì quá đặc biệt. Tất nhiên, cũng không đến mức vui mừng thay cho anh ta.
Hà Dụ nằm ngửa trên giường, không lâu sau nghe tiếng giày cao gót "cộc cộc cộc" vọng lên nền nhà, rồi cửa phòng bên cạnh mở ra và đóng lại mạnh. Chắc cô ấy đã vào phòng của Phó Thần Sơn.
Hà Dụ ngước nhìn lên trần nhà. Chiếc đèn trần là hình hoa bách hợp trắng, kiểu dáng đơn giản và thanh lịch, rất hợp với phong cách tổng thể của căn hộ. Cậu ngáp một cái, có lẽ do hôm qua mất ngủ, cơn buồn ngủ lại kéo đến, cậu nhắm mắt lại.
Giấc ngủ lần này đến bất ngờ mà lại sâu.
Khi tỉnh dậy, Hà Dụ phát hiện trong phòng có thêm một người. Phó Thần Sơn đang ngồi bên mép giường, lặng lẽ nhìn cậu.
Hà Dụ dụi mắt: "Cậu về khi nào thế? Sao không gọi tôi dậy?"
Phó Thần Sơn mỉm cười: "Thấy cậu ngủ ngon quá, không nỡ đánh thức."
Hà Dụ muốn ngồi dậy, lúc đó mới phát hiện trên người không biết từ lúc nào đã được đắp chăn. Phó Thần Sơn vươn tay giúp cậu chỉnh lại cổ áo.
Hà Dụ cười, tự tay cài lại cúc áo: "Đừng tốt với tôi như thế, không tôi lại tưởng cậu yêu tôi thật đấy."
Phó Thần Sơn cười lắc đầu.
Hà Dụ trở mình xuống giường, nghe Phó Thần Sơn nói: "Rửa mặt đi, mình ra ngoài ăn tối."
"Ờ." Hà Dụ ngẩng đầu nhìn anh. "Bạn gái cậu trở về rồi."
Sắc mặt Phó Thần Sơn thoáng cứng lại, sau đó vẫn cố nở nụ cười: "Ừ, cậu ra ngoài, tôi giới thiệu hai người với nhau."
Nói là giới thiệu, thực chất chỉ là Phó Thần Sơn giới thiệu mà thôi: "Đây là bạn gái tôi, Lăng Chỉ Lộ." Sau đó quay sang cô ta: "Hà Dụ, anh đã từng nói với em rồi."
Hà Dụ mỉm cười đưa tay: "Xin chào."
Lăng Chỉ Lộ nhìn cậu một lúc rồi mới chậm rãi bắt tay: "Anh chính là người ba năm trước bị kết án vì biển thủ công quỹ công ty chúng tôi sao?"
"Chỉ Lộ!" Phó Thần Sơn nhíu mày, giọng lạnh đi, kéo cô về phía mình.
Hà Dụ vẫn giữ nguyên nụ cười: "Là tôi. Thì ra là tiểu thư nhà họ Lăng, bảo sao cái tên nghe quen."
Khi mới tốt nghiệp đại học vào công ty, Hà Dụ từng nghe nói ông chủ lớn có một cô con gái duy nhất. Là hòn ngọc quý của nhà họ Lăng, người thừa kế của Lăng Vân. Khi ấy đám đồng nghiệp trẻ vẫn hay đùa: "Ai cưới được con gái ông chủ là đổi đời." Không ngờ hôm nay, Phó Thần Sơn chính là người đó.
Lăng Chỉ Lộ không hài lòng vì bị Phó Thần Sơn quát, hất tay anh ra: "Em nói sai sao?"
Phó Thần Sơn giữ chặt tay cô: "Đừng nói nữa, Tiểu Dụ là bạn thân từ nhỏ của anh."
Lăng Chỉ Lộ đúng là kiểu tiểu thư quen được nuông chiều, cô vùng vẫy, tức giận: "Anh ta từng ngồi tù! Ai biết trong đó anh ta đã làm chuyện ghê tởm gì? Để anh ta ở nhà, không thấy bẩn à?"
"Chỉ Lộ!" Phó Thần Sơn bất lực, kéo cô vào phòng mình, đóng cửa cái "rầm".
Hà Dụ chỉ còn biết cười khổ. Qua lớp cửa đóng, cậu chỉ nghe được giọng Phó Thần Sơn cố gắng hạ thấp, đang dỗ dành cô.
Cậu vào phòng tắm rửa mặt rồi ra ban công. Hà Dụ thật lòng thích cái ban công rộng rãi này. Cậu nằm lên ghế dài, nghĩ thầm có lẽ mình chẳng bao giờ có khả năng sở hữu một căn nhà như thế. Tuổi trẻ từng mơ mộng, giờ chỉ còn là những bong bóng ảo ảnh, chạm nhẹ là vỡ.
Phó Thần Sơn mất gần nửa tiếng mới dỗ được Lăng Chỉ Lộ. Vừa ra khỏi phòng, anh đi thẳng vào bếp rót nước uống, chắc khô cả họng.
Lăng Chỉ Lộ đứng ở phòng khách, lạnh lùng nhìn Hà Dụ, không buồn lại gần.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!