Chương 49: (Vô Đề)

Ngày làm việc đầu tiên, Hà Dụ cảm thấy cực kỳ mệt mỏi. Thực ra cậu không làm gì nhiều, chỉ là trong lòng mệt mỏi, có lẽ là vì tự tạo ra quá nhiều áp lực cho bản thân, khiến cả người cậu đều căng thẳng.

Đến giờ tan làm, nhiều người vẫn còn đang làm thêm giờ, Hà Dụ thấy Trương Tần chưa về, nên cậu cũng không rời đi. Đến lúc sau, Trương Tần từ máy tính ngẩng đầu lên, thấy cậu vẫn còn, mới nói: "Hôm nay không có việc gì, cậu về trước đi."

Hà Dụ vội vàng nói: "Không sao đâu, tôi ở lại xem còn có gì giúp được không."

Trương Tần cười, "Thực sự không có việc gì nữa đâu, tôi cũng chuẩn bị về, làm không xong thì mang về làm, vợ tôi đang chờ ăn cơm."

Hà Dụ lúc này mới nói: "Vậy tôi về trước nhé, Trương ca."

Đi vào thang máy, chỉ có một mình, Hà Dụ nhìn cửa thang máy dần dần đóng lại, cậu tựa vào tường trong thang máy, giơ tay nới lỏng cà vạt, thở dài một hơi, cảm thấy rất mệt mỏi.

Kiều Mộ Đông đã gọi hai cuộc điện thoại, Hà Dụ bảo anh đừng đợi, tự mình đi ăn đi, giờ nhìn đồng hồ đã gần 7 giờ, cậu đói đến mức không chịu nổi, nên đã tìm một quán cơm Trung Quốc gần tòa nhà, gọi một phần cơm hộp để tạm giải quyết bữa tối.

Ăn xong, Hà Dụ đi xe đến một khu nhà sách lớn bên cạnh vòng ngoài, cậu định mua vài cuốn sách chuyên ngành để về có thời gian có thể xem lại.

Khi Hà Dụ đang một mình dạo quanh hiệu sách, Kiều Mộ Đông lại gọi điện đến, giọng có chút nóng nảy, "Mấy giờ rồi? Vẫn chưa về à?"

Hà Dụ kẹp điện thoại giữa vai, tay vẫn lật sách, nói: "Tôi mua vài cuốn sách, nữa tiếng nữa tôi về."

"Nữa tiếng?" Kiều Mộ Đông la lên, "Tôi sắp chết đói rồi!"

Hà Dụ nhíu mày, "Không phải bảo anh tự ăn rồi sao?"

Kiều Mộ Đông nói: "Nhanh lên, tôi cho cậu ba mươi phút, tôi đợi cậu về ăn cơm!"

Hà Dụ không còn cách nào, vội vàng chọn vài cuốn sách rồi thanh toán, sau đó bắt xe buýt xuống dưới, ghé vào một quán ăn gần đó mua cơm hộp cho Kiều Mộ Đông mang về.

Khi về đến nhà, Hà Dụ tay cầm đồ không thể mở khóa, đành bấm chuông cửa.

Kiều Mộ Đông mở cửa, chỉ mặc mỗi áo choàng tắm, lộ ra đôi chân dài trắng nõn.

Hà Dụ đưa hai túi đồ cho anh, rồi tự mình ngồi xổm xuống thay giày.

Kiều Mộ Đông tìm được hộp cơm của mình, ném túi sách lên bàn trà trong phòng khách, rồi ngồi xuống sofa, hai chân vắt lên bàn trà.

Hà Dụ vào nhà, trước tiên tháo áo âu phục ra, rồi kéo cà vạt, không nhịn được thở dài một hơi.

Kiều Mộ Đông vừa chuyển kênh tivi bằng điều khiển, vừa ăn cơm, hỏi cậu: "Mệt rồi à?"

Hà Dụ lắc đầu, quay đầu lại thấy Kiều Mộ Đông chỉ mặc áo choàng tắm, bên dưới không có gì, suýt nữa muốn đá anh một phát.

Kiều Mộ Đông vỗ vỗ chỗ bên cạnh, "Lại đây ngồi."

Hà Dụ nói: "Đợi một chút." Cậu đi qua nhặt túi sách lên, mang vào phòng làm việc để gọn gàng, rồi lên tầng hai, vừa vặn mở nước tắm, vừa c** đ*.

Cậu ngâm mình trong bốn tắm yên tĩnh, để cơ thể thư giãn trong nước ấm, nhắm mắt lại. Có lẽ vì thấy cậu mệt mỏi quá, ngay cả Kiều Mộ Đông cũng không làm phiền. Hà Dụ tắm được hơn nửa giờ, từ bồn tắm ra, mặc một chiếc quần ngủ.

Xuống tầng dưới, Kiều Mộ Đông đã ăn cơm xong, nhưng vẫn ngồi trên sofa, chiếc laptop để trên đùi, dường như đang tìm kiếm điều gì đó.

Thấy Kiều Mộ Đông chăm chỉ như vậy, Hà Dụ lại gần sofa, nhìn xem anh đang tìm gì.

Kiều Mộ Đông nói: "Tìm xem có món ăn gì ngon không."

Hà Dụ thấy trang web chủ yếu giới thiệu các nhà hàng nổi tiếng ở Thành phố Sùng Phong, liền đưa tay xoa đầu Kiều Mộ Đông, "Anh tìm đi, tìm được chúng ta đi ăn, tôi xem sách một chút."

Kiều Mộ Đông nắm lấy tay cậu: "Lại đây xem."

Hà Dụ nói: "Anh đừng làm phiền tôi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!