Chương 47: (Vô Đề)

Kiều Mộ Đông và Hà Dụ không ở lại viện dưỡng lão quá lâu. Mục đích chính của Kiều Mộ Đông là đến hỏi thăm tình trạng sức khỏe của Kiều Tùng. Biết rằng sức khỏe của ông vẫn ổn định anh liền nói với Hà Dụ rằng có thể rời đi.

Hai người vừa rời khỏi sảnh đăng ký, Hà Dụ đã nhận được cuộc gọi từ Mã Thiên.

Mã Thiên mở đầu bằng một lời xin lỗi trong điện thoại, nói rằng tối qua uống nhiều quá, không biết có lỡ lời gì không?

Hà Dụ còn chưa kịp trả lời thì Kiều Mộ Đông đứng gần đã nghe được, liền giật lấy điện thoại nói: "Đàn anh Mã, anh đã kể hết chuyện Hà Dụ từng ngồi tù vì Phó Thần Sơn rồi."

Hà Dụ vội vàng giật lại điện thoại từ tay anh, nói: "Đàn anh, đừng nghe anh ấy nói linh tinh, anh không có nói gì đâu."

Nhưng Mã Thiên đã toát mồ hôi lạnh, không biết phải giải thích thế nào. Một mặt, anh thấy bất bình thay Hà Dụ, mặt khác lại chẳng có chứng cứ gì. Hơn nữa Kiều Mộ Đông suy cho cùng cũng là người nhà họ Lăng, sau này nếu Phó Thần Sơn kết hôn, Kiều Mộ Đông sẽ là anh vợ của cậu ta. Có giúp Hà Dụ hay không vẫn chưa rõ. Mã Thiên suy nghĩ mãi, vẫn thấy mình đã lỡ lời.

Hà Dụ nghe ra Mã Thiên hơi hoảng, vội trấn an: "Không sao đâu, tối qua ai cũng uống hơi nhiều, có nói gì cũng không để bụng đâu."

Mã Thiên nói: "Ừm, tốt rồi. Anh vừa gọi cho đàn anh Âu, anh ấy bảo cậu ngày mai đến làm việc luôn, cứ trực tiếp đến gặp anh ấy là được."

"Ngày mai? Nhanh vậy?" Hà Dụ hỏi.

Mã Thiên nói: "Nếu cậu bận thì có thể lùi lại vài hôm, anh ấy nói càng sớm càng tốt, tùy cậu thuận tiện là được."

Hà Dụ lập tức đáp: "Tiện mà, mai em đến gặp Âu ca. Cảm ơn anh nhiều, đàn anh."

Mã Thiên cười: "Khách sáo gì chứ, sau này có chuyện gì cứ gọi cho anh."

Hà Dụ cũng khẽ cười: "Biết rồi."

Cúp điện thoại, Hà Dụ ngẩng đầu nói với Kiều Mộ Đông: "Mai tôi đi làm rồi, hôm nay mời anh ăn cơm."

Kiều Mộ Đông nói: "Được thôi, phải ăn bữa ngon mới được."

Hà Dụ hỏi: "Ngon cỡ nào? Tôi nấu cho anh ăn có được không?"

Kiều Mộ Đông nói: "Tôi không phản đối, nhưng trong nhà đến chai nước tương cũng không có, giờ đi siêu thị mua hả?"

Hà Dụ nghĩ một lúc rồi nói: "Tôi nghĩ ra một chỗ rồi!"

Khi Kiều Mộ Đông lái xe đến quán "Thực Hữu Vị", Lê Đường đang đứng chờ sẵn dưới lầu. Cửa quán chưa mở, chỉ có một cánh cửa nhỏ mở hé, bên trong ánh đèn mờ mờ.

Lê Đường vứt tàn thuốc, lấy chân dẫm tắt: "Hai người đúng là chịu khó lắm, còn lôi cả tôi theo."

Hà Dụ xuống xe, tay xách rau củ mới mua ở chợ: "Chỉ mượn cái bếp của anh thôi mà."

Lê Đường ngoắc tay: "Vào đi vào đi."

Hà Dụ bước tới, cúi đầu cảm ơn: "Cảm ơn Lê ca."

Lê Đường không thèm nhìn cậu, nói: "Tự làm đi, trong tủ lạnh còn thịt với rau đấy, cần thì lấy."

Hà Dụ vào từ cửa nhỏ, đi thẳng vào bếp.

Kiều Mộ Đông xuống xe, nhìn theo bóng lưng Hà Dụ, cười nói với Lê Đường: "Mai cậu ấy đi làm rồi, giờ hơi phấn khích."

Lê Đường nói: "Nhìn ra được."

Kiều Mộ Đông đưa Lê Đường một điếu thuốc, anh nhận lấy và cùng châm thuốc.

Cả hai đứng ở cửa vừa hút thuốc vừa trò chuyện.

Kiều Mộ Đông hỏi: "Hôm nay không ra ngoài à?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!