Chương 46: (Vô Đề)

Phó Thần Sơn nói với Hà Dụ rằng anh ta sắp kết hôn. Rốt cuộc anh ta hy vọng nhận được phản ứng gì từ Hà Dụ, có lẽ ngay cả chính bản thân anh ta cũng không rõ.

Trong khoảnh khắc đó, đầu óc Hà Dụ không nghĩ quá nhiều, chỉ theo bản năng đáp lại một câu: "Chúc mừng cậu."

Phó Thần Sơn nhìn Hà Dụ, dường như có chút thất thần.

Hà Dụ đành phải nói thêm một câu: "Khi nào tổ chức đám cưới?"

Phó Thần Sơn hoàn hồn, nói: "Vẫn đang lên kế hoạch, chưa nhanh vậy đâu."

Hà Dụ gật đầu tỏ vẻ hiểu.

Kiều Mộ Đông đứng bên cạnh nghe, nét mặt nửa cười nửa không, không nói gì.

Ngược lại, Phó Thần Sơn lại nói với anh: "Khi nào có thời gian thì về một chuyến đi, ba có chuyện muốn nói với anh, cả nhà cũng nên cùng nhau ăn một bữa."

Kiều Mộ Đông mỉa mai: "Đổi cách xưng hô nhanh thật đấy!"

Phó Thần Sơn cười thản nhiên, quay sang Hà Dụ nói: "Tôi còn chút việc, đi trước đây."

Hà Dụ gật đầu, nắm tay Kiều Mộ Đông, cùng đứng sang bên lề đường, nhường đường cho Phó Thần Sơn.

Khi Phó Thần Sơn đi ngang qua người Hà Dụ, cậu chỉ khẽ gật đầu. Ban đầu cậu định nói "Chúc cậu hạnh phúc", nhưng ngay chính bản thân cậu cũng thấy câu nói đó trong hoàn cảnh này thật nực cười. Dù là vì lý do gì, cậu cũng rất khó thật lòng chúc phúc cho Phó Thần Sơn và Lăng Chỉ Lộ.

Lúc lướt qua Phó Thần Sơn, Kiều Mộ Đông khoác tay lên vai Hà Dụ tiếp tục đi về phía trước. Khi Hà Dụ định quay đầu lại, Kiều Mộ Đông giơ tay cố định đầu cậu, không cho quay lại.

"Sao vậy?" Hà Dụ hỏi.

Kiều Mộ Đông nói: "Có gì đáng xem sao?"

Hà Dụ cười: "Có đôi khi quay đầu nhìn lại không phải vì muốn quay về, chỉ là muốn xem rõ con đường mình đã đi, để sau này không đi lầm đường nữa."

Kiều Mộ Đông nói: "Đi theo tôi thì sẽ không lạc đường đâu."

Hà Dụ rốt cuộc cũng không quay đầu lại. Nên cậu không thấy được Phó Thần Sơn vẫn đứng tại chỗ nhìn theo bóng lưng của cậu. Có những điều bỏ lỡ là tình cờ, nhưng cũng có những điều bỏ lỡ là tất nhiên. Cuộc đời có thể có vô số ngã rẽ, nhưng từ lúc bạn sinh ra, tính cách của bạn đã quyết định con đường bạn sẽ chọn. Còn những khung cảnh ở các ngã rẽ đã bỏ lỡ, bạn chỉ có thể nhìn người khác đi qua, bản thân mãi mãi không thể trải nghiệm được.

Việc thăm bệnh viện dưỡng lão cần phải đăng ký danh tính. Trong toà nhà hai tầng ấy, có một đại sảnh chuyên để tiếp nhận và đăng ký.

Hà Dụ lấy chứng minh nhân dân ra, đưa cho Kiều Mộ Đông, nhờ anh đưa cho nhân viên điều dưỡng phụ trách đăng ký.

Hà Dụ nhìn quanh đại sảnh rộng rãi, một bên tường treo tấm bảng giới thiệu lớn về viện dưỡng lão. Hà Dụ chỉ là muốn giết thời gian chờ đợi, ngẩng đầu nhìn tấm bảng đó. Lúc ấy, Kiều Mộ Đông đứng bên cạnh cậu, hỏi: "Đau buồn à?"

"Gì cơ?" Hà Dụ quay lại nhìn anh khó hiểu.

Kiều Mộ Đông nói: "Mối tình đầu sắp kết hôn rồi đấy."

Hà Dụ hỏi ngược lại: "Mối tình đầu của anh là khi nào?"

Kiều Mộ Đông hừ nhẹ, "Ai mà nhớ mấy chuyện đó chứ?"

Hà Dụ nói: "Nói sao nhỉ, mối tình đầu kết hôn, dù là nam hay nữ, chắc cũng không phải là chuyện đáng để vui mừng. Có thể thấy chút nuối tiếc, nhưng cũng không đến mức phải dùng chữ buồn để miêu tả cảm xúc."

Kiều Mộ Đông nói: "Nói vòng vo cả buổi, chẳng phải là không nỡ sao."

Hà Dụ đáp: "Tôi không hiểu anh nghe ra chỗ nào là tôi không nỡ. Mà này, đừng nói là tôi là mối tình đầu của anh đấy nhé?"

Kiều Mộ Đông bỗng nghiêm túc nhìn lên tấm bảng giới thiệu.

Hà Dụ cười, dùng đầu gối húc nhẹ vào chân anh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!