Chương 45: (Vô Đề)

Hai chân của Hà Dụ bị tách rộng ra hai bên, Kiều Mộ Đông bước về phía trước. Hà Dụ không tự chủ được mà bị đẩy về phía sau, lưng cọ vào cầu thang, cơn đau khiến tiếng r*n r* thoải mái của cậu cũng thay đổi âm điệu.

Ngay lúc Kiều Mộ Đông hơi rút ra, Hà Dụ đã nắm lấy cánh tay anh để ngăn lại, nhưng giây tiếp theo anh lại đẩy sâu vào trong cơ thể cậu lần nữa. Những gì xảy ra sau đó là một vụ va chạm dữ dội. Hà Dụ vẫn luôn ở ranh giới giữa đau đớn và sung sướng kh*** c*m, cậu cố gắng ngăn cản Kiều Mộ Đông, nhưng đồng thời cũng không muốn anh dừng lại.

Kiều Mộ Đông nắm chặt hai chân Hà Dụ, dùng sức đè xuống, để hai chân cậu tựa lên vai mình, sau đó cúi xuống hôn môi cậu.

Hà Dụ thở hổn hển nói: "Đứng lên, đứng lên! Lưng tôi đau quá…"

Kiều Mộ Đông luồn tay qua chân cậu, đỡ lấy eo cậu rồi ôm chặt vào lòng. Không còn sức lực để lên lầu, hai người di chuyển đến phòng khách.

Hà Dụ bị đặt trên tấm thảm trước ghế sofa, hai chân vẫn giơ lên cao. Kiều Mộ Đông quỳ xuống trước mặt cậu, tiếp tục cú va chạm lúc trước. Trên thực tế, tấm thảm có vẻ hơi thô ráp khi cọ xát vào da và lưng như vừa bị mài đau. Lúc này cậu cảm thấy đau rát trên thảm, nhưng sau đó cũng thấy dễ chịu hơn nhiều. Hà Dụ đưa tay ôm đầu Kiều Mộ Đông, muốn hôn.

Môi răng gắn chặt, nước bọt hòa quyện, có lẽ so với hành vi giao phối mà động vật cũng có, thì đây là một cách biểu đạt cảm xúc sâu sắc hơn giữa con người với con người. Hà Dụ cảm nhận được kh*** c*m đang không ngừng dâng lên, theo phản xạ dùng gót chân cọ nhẹ lên lưng của Kiều Mộ Đông, thúc giục anh làm nhanh hơn, mãnh liệt hơn nữa. Chính trong sự kết hợp chặt chẽ đến mức không có kẽ hở nào giữa hai cơ thể ấy, Hà Dụ đạt đến cao trào, kh*** c*m tuôn trào khiến phía sau cậu co rút liên tục, Kiều Mộ Đông cảm nhận được, phải dừng lại làm dịu lại cảm giác mãnh liệt quá mức đó, rồi mới bắt đầu vòng trừng phạt tiếp theo.

Sáng hôm sau, Hà Dụ tỉnh dậy thấy mình đang được Kiều Mộ Đông ôm trong vòng tay, cả hai đã nằm trong phòng ngủ trên tầng hai từ lúc nào. Cơn đau đầu vì say rượu cộng thêm những dư âm từ đêm dài khiến thái dương cậu như giật từng nhịp, lưng và thắt lưng đau mỏi âm ỉ.

Bên cạnh, Kiều Mộ Đông vẫn ngủ say, một tay vô thức vắt qua ngực cậu. Hà Dụ xoay người, nhưng anh vẫn không tỉnh, có lẽ đêm qua quá đỗi sung sướng.

Hà Dụ khẽ đẩy anh, gọi: "Kiều Mộ Đông."

"Ừm?" Anh giật mình tỉnh giấc.

Hà Dụ nằm sấp xuống, kéo chăn ra một chút: "Anh nhìn xem lưng tôi có bị thương rồi không?"

Kiều Mộ Đông chống nửa người lên, thấy trên lưng Hà Dụ quả nhiên có những vệt đỏ sưng tấy, trông rất dọa người.

Kiều Mộ Đông dùng ngón tay chọc vào cậu, Hà Dụ đau đớn chửi thề: "Kiều Mộ Đông, nếu anh còn muốn làm chuyện cực đoan như vậy nữa thì đừng tìm tôi!"

Kiều Mộ Đông nói: "Vậy tôi nên tìm ai?"

Hà Dụ nói: "Tôi không quan tâm anh tìm ai!"

Kiều Mộ Đông từ trên giường đứng dậy nói: "Hình như trong nhà có Vân Nam Bạch Dao, tôi đi tìm cho cậu."

Nói xong, Kiều Mộ Đông liền xuống giường, không thèm quan tâm đến việc mình đang khỏa thân mà đi xuống cầu thang.

Hà Dụ vùi mặt vào gối, không muốn nhúc nhích chút nào.

Một lúc sau, Kiều Mộ Đông lại trở về trong tình trạng khỏa thân, trên tay cầm một bình xịt Vân Nam Bạch Dao. Anh ngồi xuống mép giường, kéo chăn trên người Hà Dụ xuống một chút, để lộ ra c*p m*ng tr*n trịa săn chắc.

Anh ta cẩn thận xịt thuốc dọc theo vết thương trên lưng, sau đó Kiều Mộ Đông đặt lòng bàn tay lên mông cậu xoa bóp nhẹ.

Hà Dụ đưa tay ra sau lưng muốn nắm lấy tay Kiều Mộ Đông, nhưng hai lần đều không nắm được, đành phải nói: "Đừng lộn xộn."

Ngón tay của Kiều Mộ Đông đã thọc vào khe hở giữa mông cậu, Hà Dụ cuối cùng không thể chịu đựng được nữa, quay người ngồi dậy, cùng lúc vì động tác quá mạnh mà vết thương ở lưng đau đớn khiến cậu khẽ rên lên một tiếng.

Kiều Mộ Đông thu tay lại, đột nhiên nói: "Chuyện với Phó Thần Sơn, cậu có định giải thích thêm không?"

Hà Dụ xoa xoa trán đang nhói đau, "Chuyện gì cơ? Còn chưa xong à?"

Kiều Mộ Đông cười một tiếng, "Cậu có phải nghĩ là có chuyện gì giấu tôi, chỉ cần giả vờ giận dỗi là sẽ xong đúng không?"

Hà Dụ nâng chân đá vào hông anh, "Cút xa ra!"

Kiều Mộ Đông đứng dậy, "Không nói thì thôi, tôi có cách để điều tra rõ ràng, đến lúc đó sẽ cho cậu xem tôi xử lý thằng họ Phó đó thế nào."

Hà Dụ xoa trán, nói: "Tùy anh."

Hà Dụ tìm đồ trong tủ quần áo, đồng thời nói với Kiều Mộ Đông: "Chúng ta đều thất nghiệp rồi, vậy Kiều thiếu gia hiện giờ có dự định gì không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!