Chương 44: (Vô Đề)

Kiều Mộ Đông nói với Hà Dụ: "Cậu hoảng cái gì? Cứ để cậu ta nói tiếp đi."

Hà Dụ đứng dậy, tiến đến vừa đỡ Mã Thiên, vừa nói với Nghiêm Tiểu San: "Chị dâu, đàn anh uống nhiều rồi, để anh ấy nghỉ ngơi một chút đi. Cũng muộn rồi, bọn em không làm phiền nữa."

Nghiêm Tiểu San thấy Hà Dụ sốt ruột, bản thân cũng lo Mã Thiên uống say rồi nói linh tinh, vội vàng đứng dậy đỡ lấy chồng mình: "Ông xã, dậy đi tắm rồi ngủ."

Mã Thiên nói: "Anh chưa say, tỉnh táo lắm!"

Nghiêm Tiểu San khuyên: "Tiểu Hà mệt rồi, muốn về nghỉ."

Hà Dụ cũng nói theo: "Đúng đấy đàn anh, bọn em về chắc cũng hơn mười một giờ rồi, ngày mai Mục Đông còn phải đi làm."

Cậu thuận miệng tìm đại một cái cớ, Mã Thiên đầu óc không tỉnh táo nên cũng tin. Nhưng vẫn không chịu đi tắm, nhất quyết muốn tiễn Hà Dụ ra cửa, nắm tay Hà Dụ đứng trước cửa nhà, nói: "Cậu là một đứa trẻ ngoan, anh nhìn em vào rồi ra, trong lòng muốn giúp mà không giúp được."

Hà Dụ nghe anh nói xúc động như vậy, trong lòng cũng nghẹn lại: "Đàn anh, đừng nói thế, anh đã giúp em rất nhiều rồi."

Mã Thiên lắc đầu, đột nhiên quay sang nhìn Kiều Mộ Đông, nói: "Kiều thiếu gia…"

"Được rồi," Nghiêm Tiểu San đỡ anh từ phía sau, nghe anh lại định nói linh tinh, liền vội vã ngắt lời, "Kiều tiên sinh và Tiểu Hà phải đi rồi, anh đừng lải nhải nữa! Lần nào uống say cũng như thế!"

Hà Dụ vội vàng nói: "Chị dâu đừng giận, bọn em đi ngay, làm phiền chị chăm sóc đàn anh."

"Ừm" Nghiêm Tiểu San nói, "Lái xe cẩn thận nhé, trong nhà còn con nhỏ, chị không tiễn xuống lầu được."

Hà Dụ khoát tay: "Không cần tiễn, chị nghỉ sớm đi."

Nói xong, Hà Dụ kéo Kiều Mộ Đông bên cạnh mặt đang không có chút cảm xúc nào, nói: "Đi thôi."

Chờ hai người vào thang máy rồi, cửa nhà Mã Thiên mới đóng lại. Nhìn cánh cửa thang máy dần khép lại, Hà Dụ không kìm được mà thở phào một hơi.

Kiều Mộ Đông vẫn nhìn cậu, lúc này hừ lạnh một tiếng: "Cậu không có gì muốn giải thích với tôi à?"

Hà Dụ dựa lưng vào vách thang máy, đối mặt với anh, nói: "Không có."

Kiều Mộ Đông khoanh tay trước ngực: "Giúp Phó Thần Sơn thu tiền là chuyện gì?"

Hà Dụ cúi đầu: "Lúc đó làm sale, ai rảnh thì giúp thu tiền, có gì lạ đâu."

Kiều Mộ Đông nói: "Cậu tưởng tôi dễ bị lừa lắm hả?"

Nghe vậy, Hà Dụ bật cười: "Thỉnh thoảng anh cũng dễ bị lừa thật."

"Cậu!" Kiều Mộ Đông không nhịn được giơ nắm đấm lên.

Đúng lúc đó, thang máy "ting" một tiếng xuống đến tầng trệt, Kiều Mộ Đông buông tay ra, nói: "Về nhà xem tôi xử lý cậu!"

Trên đường về, Kiều Mộ Đông lái xe, Hà Dụ tựa vào cửa sổ xe, nghe nhạc nhẹ trong radio, men rượu bị nén trước đó dần dần bốc lên, trong ánh sáng chập chờn của xe, anh nhắm mắt ngủ thiếp đi.

Sau đó, Hà Dụ bị tiếng đóng cửa xe đánh thức. Kiều Mộ Đông xuống xe, vòng qua bên phụ lái, mở cửa xe, nói với Hà Dụ: "Xuống xe!"

Hà Dụ mở mắt nhìn xung quanh, đã về đến bãi đỗ xe khu nhà Kiều Mộ Đông. Cậu tháo dây an toàn, xuống xe. Chân vừa chạm đất liền thấy hơi mềm, ngã chúi về phía trước, vừa vặn được Kiều Mộ Đông đỡ lấy.

Hà Dụ biết là men rượu phát tác rồi, liền ôm lấy Kiều Mộ Đông không buông: "Không đi nổi nữa, cõng tôi lên đi."

Kiều Mộ Đông lạnh lùng cười khẩy: "Làm nũng quậy phá để không phải nói đúng không?"

Hà Dụ ngẩng đầu nhìn anh: "Nói cái gì?"

Kiều Mộ Đông: "Nói cậu sao lại gánh tội thay cho Phó Thần Sơn trong vụ thu tiền kia."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!