Nhà Mã Thiên có một cô con gái một tuổi, đã là đến nhà thăm hỏi chính thức thì tất nhiên phải chuẩn bị quà. Huống chi Kiều Mộ Đông nhất định muốn đi cùng Hà Dụ.
Thấy còn sớm, Hà Dụ bảo Kiều Mộ Đông lái xe đến trung tâm thương mại gần đó để xem quầy hàng dành cho trẻ em.
Kiều Mộ Đông không có ý kiến gì, lái xe đến phố đi bộ gần đường Nhân Tín, nơi có nhiều trung tâm mua sắm tập trung, để Hà Dụ từ từ chọn lựa.
Khi đang lùi xe vào chỗ đậu trong bãi đỗ xe ngầm, cả hai vừa chuẩn bị xuống xe thì bất chợt thấy có hai người, một nam một nữ đi từ phía thang máy đi tới.
Kiều Mộ Đông và Hà Dụ cùng lúc im lặng không nhúc nhích.
Bãi đỗ xe ánh sáng mờ tối, hai người họ ngồi trong xe nên người bên ngoài khó nhìn thấy, nhưng từ góc độ của họ thì có thể nhìn rõ mặt đôi nam nữ đang đi tới.
Kiều Mộ Đông không cử động vì nhận ra người phụ nữ dù đã hơn năm mươi tuổi nhưng vẫn giữ dáng mảnh mai kia chính là vợ của Lăng Cường, mẹ ruột của Lăng Chỉ Lộ, Chu Tuyết Lam.
Hà Dụ thì không biết Chu Tuyết Lam, điều khiến cậu sốc là người đàn ông đi cùng bà ta. Nếu cậu không nhìn nhầm thì chắc chắn chính là người ấy! Người đã bỏ vợ con rời khỏi thành phố Sùng Phong gần hai mươi năm, vậy mà giờ lại đột nhiên xuất hiện!
Nhìn hai người cùng lên một chiếc xe đối diện, Kiều Mộ Đông có chút trầm ngâm, quay đầu lại thì thấy tay Hà Dụ đang siết chặt cửa xe đến trắng cả khớp ngón tay.
"Làm sao vậy?" Kiều Mộ Đông hỏi.
Hà Dụ hoàn hồn, quay sang nhìn anh, lắc đầu: "Không có gì."
Kiều Mộ Đông hỏi: "Cậu biết người phụ nữ đó à?"
"Người phụ nữ nào?" Hà Dụ hơi sững lại, rồi lập tức lắc đầu: "Không quen. Sao vậy?"
Kiều Mộ Đông đáp: "Đó là vợ của lão già họ Lăng, Lăng phu nhân đấy."
Hà Dụ trợn to mắt ngạc nhiên: "Hai người họ?"
Kiều Mộ Đông nhún vai: "Ai mà biết."
Hà Dụ không ngăn được dòng suy nghĩ hỗn loạn trong đầu, người đàn ông đó sao lại quen phu nhân nhà họ Lăng, mà còn cùng nhau xuất hiện ở đây?
Xe bên kia đã lái đi, Kiều Mộ Đông kéo tay Hà Dụ: "Đi thôi, xuống xe."
"Ừm, được." Hà Dụ mở cửa xe xuống.
Trong trung tâm thương mại, Hà Dụ cứ như người mất hồn. Kiều Mộ Đông cũng nhận ra, anh khoác vai cậu hỏi: "Sao thế? Còn nghĩ chuyện của Lê Đường à?"
Hà Dụ gật đầu qua loa.
Kiều Mộ Đông nói: "Hay để tôi mua lại quán Thực Hữu Vị nhé?"
"Anh á?" Hà Dụ liếc nhìn anh, "Anh có kiên nhẫn mà quản lý một nhà hàng à?"
"Sao cậu biết tôi không có?" Kiều Mộ Đông vừa nói vừa cầm một con gấu bông cao nửa người lên, "Con này thế nào? Trẻ con chắc chắn thích."
Hà Dụ nhìn con gấu bông lớn, thở dài: "Loại này rất dễ bị bẩn, lại khó giặt. Hồi nhỏ chị tôi có hai con, sau bị mẹ tôi dọn nhà vứt luôn rồi."
Kiều Mộ Đông nói: "Cậu đang chọn quà cho trẻ con, đâu phải cho bố mẹ nó."
Hà Dụ nghĩ một lát, ôm thử con gấu, cảm giác rất mềm, giá cũng không rẻ. Có thể bố mẹ không thích, nhưng trẻ con chắc sẽ mê.
"Được rồi," Hà Dụ nói, "Anh nói cũng có lý."
Họ mua một con gấu bông lớn, rồi xuống siêu thị tầng trệt mua thêm đồ ăn dặm và trái cây cho trẻ sơ sinh. Đến giờ cơm tối rồi.
Nhà Mã Thiên nằm ở ven đường vành đai ba, bị kẹt xe. Khi Kiều Mộ Đông lái đến nơi, Hà Dụ đã nhận được cuộc gọi thúc giục từ Mã Thiên: "Không phải bảo đến sớm ngồi chơi chút sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!