Chương 42: (Vô Đề)

Lê Đường không hề do dự cởi hết quần áo trên người, lộ ra phần thân trên gầy gò nhưng rắn chắc, đầy những vết sẹo cũ sẫm màu. Anh thay đồ xong, nói: "Lão già Hồng Hướng Quân và Hồng Hướng Quốc đã mua chuộc bệnh viện, bây giờ Hồng Mẫn Hàng chỉ mới có ý thức, hoàn toàn không thể tự di chuyển nếu không có hỗ trợ điều trị. Họ muốn nhân cơ hội này để kiểm soát toàn bộ Đế Hồng."

Kiều Mộ Đông hơi nghi hoặc: "Hồng Mẫn Hàng không có con trai cũng chẳng có anh em, nếu tôi là chú của cậu ta, thì thừa dịp này xử luôn hắn chẳng phải là xong hết rồi sao?"

Lê Đường liếc nhìn hai đàn em ngồi ghế trước của Kiều Mộ Đông, không lên tiếng.

Kiều Mộ Đông nói: "Không sao, hai người đó theo tôi hơn mười năm rồi."

Lê Đường tiếp lời: "Dưới tay Hồng Mẫn Hàng có một sòng bạc ngầm quy mô không nhỏ, trước đây mỗi tháng đều có lượng tiền lớn đổ vào tài khoản của Đế Hồng, hai ông chú của cậu ấy đều nhìn thấy. Nhưng toàn bộ sòng bạc đó là do Hồng Mẫn Hàng tự tay gây dựng, hai ông chú chỉ biết có tồn tại cái sòng đó, không biết vị trí cụ thể, cũng chẳng rõ ai phụ trách.

Giờ Hồng Mẫn Hàng gặp chuyện, nguồn tiền từ sòng bạc lập tức bị cắt, hai ông chú tất nhiên không cam lòng, mới muốn giữ mạng cậu ấy lại để moi ra đầu mối đó, biến nó thành của riêng mình."

"Ừm." Kiều Mộ Đông gật đầu tỏ vẻ đã hiểu.

Lê Đường nói: "Hơn nữa, hiện tại Đế Hồng đang rất cần tiền." Nói xong, ánh mắt anh nhìn về phía Kiều Mộ Đông.

Kiều Mộ Đông hỏi: "Sao vậy?"

Lê Đường nói: "Nghe Mẫn Hàng nói, Lăng Vân có ý định hợp tác với Đế Hồng để đầu tư xây dựng doanh nghiệp mới ở phía Nam thành phố."

Kiều Mộ Đông hơi sững người, nhớ lại hình như trong cuộc họp trước cũng có nhắc tới chuyện này, nhưng lúc đó mình đang làm gì nhỉ? Có lẽ là đang mơ màng.

Lê Đường tiếp tục: "Nhưng Hồng Mẫn Hàng nhìn xa hơn, cậu ấy muốn nhân cơ hội này phát triển toàn bộ khu vực Tiểu Tiên Lâm ở phía Nam, tuyên bố sẽ biến nó thành thung lũng Silicon ngành công nghiệp điện tử của thành phố Sùng Phong."

Kiều Mộ Đông nghe vậy, cảm khái: "Tham vọng của Hồng Tiểu Miêu không nhỏ chút nào."

Lê Đường nói: "Đúng vậy, vì thế khi Đế Hồng vào tay cậu ấy, quy mô đã gấp đôi thời cha nuôi tôi còn sống."

Kiều Mộ Đông nhớ lại quá khứ, đứa trẻ luôn mặc quần đùi thùng thình, đi dép lê, ôm con mèo và hay sụt sịt mũi kia, trong lúc nhất thời cảm thấy giữa mình và Hồng Mẫn Hàng cũng chẳng tính là bạn bè, chưa từng thực sự hiểu nhau.

Lê Đường nói: "Quyết định nằm trong tay Lăng Vân. Hiện tại khu trung tâm thành phố mà Lăng Vân chiếm giữ rất khó mở rộng quy mô, theo xu hướng phát triển thì chắc chắn phải chuyển ra ngoài thành phố. Lăng Vân là đầu tàu ngành công nghiệp điện tử Sùng Phong, nếu thực sự hợp tác thành công với Đế Hồng, tiềm năng phát triển về sau của khu Tiểu Tiên Lâm là không thể lường trước.

Vậy nên để thể hiện thành ý và thu hút Lăng Vân, Mẫn Hàng đã đổ rất nhiều vốn vào đó ngay từ đầu, bao gồm cả khoản chi để xin đất từ chính phủ. Ban đầu hai bên đã đàm phán gần xong, chỉ còn thiếu bước ký kết, ai ngờ đúng lúc đó Mẫn Hàng gặp chuyện."

Kiều Mộ Đông trầm ngâm, rồi bất chợt hỏi: "Người phụ trách kế hoạch bên Lăng Vân là ai?"

Lê Đường xòe tay ra, tỏ vẻ không biết: "Nhưng…" Anh nói tiếp, "Hai anh em Hồng Hướng Quân chắc chắn sẽ không dừng kế hoạch này lại, nếu không thì Đế Hồng sẽ trắng tay. Vấn đề là không rõ thái độ bên Lăng Vân thế nào."

Lúc này, xe đã chạy khá xa, đàn em ngồi phía trước quay đầu lại hỏi: "Đông ca, mình đi đâu đây?"

Kiều Mộ Đông bảo họ lái đến phố Nhân Tín, tiện đường đưa Lê Đường về và đón Hà Dụ về nhà.

Lê Đường vì cảm kích sự giúp đỡ của Kiều Mộ Đông nên đã nói hết mọi thông tin mình biết từ Hồng Mẫn Hàng cho anh nghe, nhưng anh không có ý định mượn thế lực của Kiều Mộ Đông để đối phó hai anh em Hồng Hướng Quân.

Ngược lại, chính Kiều Mộ Đông là người chủ động hỏi: "Bước tiếp theo anh định làm gì?"

Lê Đường nói: "Tôi muốn tìm người đang giúp Mẫn Hàng quản lý sòng bạc, đó là tâm phúc và quân bài cuối cùng của cậu ấy, sau đó là những thế lực còn sót lại của cậu ấy trong Đế Hồng."

"Lê ca," Kiều Mộ Đông nhắc nhở, "Không có ý gì khác, tôi chỉ muốn nói, với thân phận hiện tại của anh mà đi tìm người dưới tay Hồng Mẫn Hàng thì e là không có sức thuyết phục bằng hai ông chú kia đâu. Người nhà họ Hồng nào mà không coi anh là kẻ thù?"

Lê Đường nghiêm giọng: "Tôi hiểu. Nhưng tôi không thể đứng nhìn đế chế của cha nuôi tôi tạo ra bị người ta chia năm xẻ bảy, ngay cả con trai duy nhất của ông ấy cũng không tha."

Kiều Mộ Đông vỗ vai anh: "Tôi không có lý do ngăn cản anh, nếu cần giúp gì thì cứ nói với anh em một tiếng."

Lê Đường gật đầu trịnh trọng.

Xe dừng trước cửa tiệm Thực Hữu Vị, Hà Dụ đã ngồi trên ghế trước cửa cả chiều, thấy xe của Kiều Mộ Đông từ xa thì lập tức đứng dậy.

Lê Đường nhảy xuống xe trước, Hà Dụ vội vàng chạy tới, lo lắng hỏi: "Lê ca, anh không sao chứ?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!