Hà Dụ thật khó tưởng tượng ra cảnh Lê Đường nổ súng g**t ch*t Hồng Hướng Phong. Cậu không phải là một tên nhóc ngây ngô chưa từng trải sự đời, ngược lại, so với người bình thường, cậu còn hiểu rõ hơn về mặt tối của lòng người. Thế nhưng, Lê Đường mà cậu từng tiếp xúc luôn để lại cho cậu ấn tượng là người ngoài lạnh trong nóng, là một người đàn ông trượng nghĩa và có trách nhiệm thực sự.
Tuy Lê Đường rất ít khi nhắc đến mối quan hệ với gia đình họ Hồng, nhưng từ việc anh ấy quỳ hàng nửa ngày trước mộ của Hồng Hướng Phong và những lời nói thoáng qua về Hồng Mẫn Hàng, Hà Dụ có thể cảm nhận được tình cảm của Lê Đường dành cho nhà họ Hồng là thật, và không hề cạn.
Tại sao lại giết Hồng Hướng Phong? Lúc đó, đứng trước mặt Lê Đường, Hà Dụ không tiện hỏi nhiều. Nhưng sau đó, khi hỏi Kiều Mộ Đông, cậu ta lại quay lại kiểu đối phó như trước: "Cậu tự đi hỏi Lê Đường đi."
Hà Dụ nói: "Chuyện như vậy thì sao tôi dám hỏi Lê ca?"
Kiều Mộ Đông dang rộng hai cánh tay, nói: "Cậu xoa vai cho tôi, tôi nói cho cậu biết."
Trở về phòng tắm rộng rãi trong nhà Kiều Mộ Đông, ngẩng đầu nhìn bầu trời sao qua cửa kính trên mái, Hà Dụ nghĩ có lẽ ai cũng có lý do để đắm chìm trong cuộc sống như thế này, Kiều Mộ Đông là vậy, Phó Thần Sơn chắc cũng không ngoại lệ.
Hà Dụ cởi dép và quần dài, ngồi xuống sàn ngoài bồn tắm, bắt đầu xoa bóp vai cho Kiều Mộ Đông.
Kiều Mộ Đông giang tay đặt lên mép bồn, ngẩng đầu lên thư giãn.
"Nghe nói." Kiều Mộ Đông chậm rãi nói: "Lúc đó Lê Đường có bạn gái, cũng có người nói là vị hôn thê của anh ta, hai người đã định ngày cưới rồi."
Hà Dụ nhớ lại trước đó Kiều Mộ Đông từng nói Lê Đường là người thích phụ nữ.
Kiều Mộ Đông tiếp tục: "Hồng Hướng Phong là người rất lăng nhăng trong chuyện trai gái, ai ngờ lại dính vào người phụ nữ của Lê Đường."
Hà Dụ khựng tay lại, kinh ngạc nhìn Kiều Mộ Đông.
Kiều Mộ Đông nhún vai: "Dĩ nhiên Lê Đường không thể chấp nhận được. Sau đó, Hồng Hướng Phong và cô gái kia cùng ra ngoài, trong xe, bị Lê Đường từ xe phía sau bắn chết từng người một."
Hà Dụ nghe mà ngẩn ra, chuyện này giống như kịch bản phim Hồng Kông chứ chẳng giống gì chuyện có thể xảy ra thật ở thành phố này.
Việc xoa bóp dừng lại, Kiều Mộ Đông không vừa ý cựa vai rồi kéo Hà Dụ xuống bồn luôn.
Hà Dụ vừa rơi vào trong bồn tắm thì điện thoại để bên ngoài reo lên, cậu chật vật thoát khỏi vòng tay Kiều Mộ Đông, leo ra ngoài bồn: "Tôi nghe điện thoại!"
Là Mã Thiên gọi tới.
"Đàn anh?" Hà Dụ vẫn th* d*c, nước nhỏ giọt từ th*n th* tr*n tr**, cậu bất đắc dĩ quay trở lại phòng tắm.
Mã Thiên chào hỏi vài câu rồi hỏi: "Chuyện anh bảo cậu suy nghĩ, giờ nghĩ đến đâu rồi?"
Hà Dụ ngâm chân trong nước nóng, nói: "Âu ca giục rồi à?"
Mã Thiên vội nói: "Không, anh ấy không giục, bảo cậu cứ từ từ. Là anh lo cậu nghĩ không thông, bỏ lỡ cơ hội tốt như vậy."
Hà Dụ im lặng một lúc, rồi nói: "Anh, em vẫn đang suy nghĩ."
Mã Thiên hỏi: "Cậu còn băn khoăn điều gì?"
"Cũng không phải là lo gì cụ thể. Chỉ là…" Hà Dụ chỉnh lại cảm xúc: "Đã quá lâu không tiếp xúc với mấy thứ này rồi, nhiều thứ em cũng buông bỏ rồi, nên giờ hơi sợ."
Mã Thiên thở dài: "Cậu nghĩ nhiều quá rồi."
Hà Dụ đáp: "Đúng vậy, chính em cũng biết. Anh cứ yên tâm, em sẽ suy nghĩ nghiêm túc."
Mã Thiên đành nói: "Vậy cậu nghĩ kỹ đi. Sau này chưa chắc có cơ hội tốt thế này nữa. Chẳng lẽ cả đời muốn ở cái quán nhỏ kia rửa chén quét nhà à?"
"Vâng," Hà Dụ đảm bảo, "Em nhất định sẽ cẩn trọng, không để lãng phí cơ hội."
Cúp máy xong, Hà Dụ đặt điện thoại xuống, quay lại thấy Kiều Mộ Đông đang nhìn mình, không hỏi gì, chỉ hất cằm kiểu ông chủ, ý bảo tự nói đi.
Hà Dụ ngồi trượt xuống nước, nói: "Là đàn anh Mã gọi, giới thiệu cho tôi một công việc, là ông chủ hôm đó gặp ở KTV, anh ấy mở một công ty công nghệ điện tử nhỏ, muốn tôi qua làm."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!