Sau khi tắm xong, Hà Dụ leo lên giường thì bị Kiều Mộ Đông kéo vào lòng. Trên người cậu chỉ mặc mỗi chiếc q**n l*t, phần thân trên để trần, dựa vào lòng Kiều Mộ Đông. Một tay Kiều Mộ Đông v**t v* dọc theo eo cậu.
Hà Dụ không ngăn cản, quay đầu lại ngậm vành tai của Kiều Mộ Đông khẽ cắn, hỏi: "Muốn làm à?"
Tay Kiều Mộ Đông đã luồn vào trong q**n l*t của cậu, dò dẫm xuống theo khe mông.
Hà Dụ khẽ thở gấp, xoay người ôm lấy cổ Kiều Mộ Đông, hôn lên môi anh. Nụ hôn nóng bỏng khiến d*c v*ng bùng cháy, cả hai chỉ mặc mỗi q**n l*t, cơ thể dán sát vào nhau, rất nhanh đã cảm nhận được đối phương hưng phấn không kìm nén nổi.
Kiều Mộ Đông c** q**n lót của Hà Dụ, định gập hai chân cậu lại. Hà Dụ vội vàng ngăn lại, phần thắt lưng cậu còn chưa lành hẳn, làm sao chịu nổi kiểu này? Hà Dụ tự mình xoay người, quỳ sấp trên giường.
Tư thế hoàn toàn phó mặc ấy khiến Kiều Mộ Đông càng thêm hưng phấn, anh với tay từ đầu giường lấy ra một tuýp gel bôi trơn còn chưa bóc.
Hà Dụ thấy anh đang lục lọi thì hỏi: "Lấy ở đâu ra vậy?"
Kiều Mộ Đông nói: "Tôi mua." Để tránh mỗi lần sắp đến lúc cao trào thì cả hai lại cuống cuồng tay chân lóng ngóng. Kiều Mộ Đông dự tính sẽ để sẵn một tuýp ở đầu giường, giấu một tuýp dưới đệm sofa, mỗi nhà vệ sinh trên lầu và dưới lầu đều có một tuýp, cuối cùng anh còn định mang theo một tuýp bên người.
Làm vậy rồi thì sau này chẳng cần phải lo lắng trong bất kỳ tình huống nào nữa. Nghĩ đến đây, Kiều Mộ Đông không nhịn được bật cười hề hề hai tiếng. Hà Dụ hoàn toàn không biết anh đang nghĩ gì, chỉ cảm thấy sống lưng mình rùng mình vì tiếng cười đó.
Khi Kiều Mộ Đông hoàn toàn tiến vào trong cơ thể cậu, Hà Dụ r*n r* đầy mãn nguyện. Kiều Mộ Đông cúi người, ngực anh áp sát lưng Hà Dụ, tay đan chặt lấy tay cậu.
Hà Dụ ngẩng đầu lên, má cọ vào khóe môi Kiều Mộ Đông, híp mắt lại.
Chiếc giường lớn bên dưới không ngừng phát ra tiếng động nhịp nhàng theo từng cú va chạm mãnh liệt. Kiều Mộ Đông vừa chuyển động hông, vừa hôn lên tai và má Hà Dụ. Tư thế quỳ gối của Hà Dụ khiến cậu trông ngoan ngoãn và dễ bảo, đồng thời cũng cho phép Kiều Mộ Đông đi sâu hơn vào trong. Trong sự ma sát cháy bỏng, thân thể và tâm hồn như hòa làm một, cùng nhau chạm đến cực điểm của khoái lạc.
**
Xong chuyện, Hà Dụ chỉ cảm thấy toàn thân nhớp nháp, không chỉ vì mồ hôi. Kiều Mộ Đông xưa nay làm chuyện đó với cậu đều không dùng bao, lần nào cũng bắn thẳng vào trong cơ thể cậu.
Hà Dụ khép chân lại nằm nghiêng, bỗng nhớ ra một chuyện, liền hỏi Kiều Mộ Đông: "Anh làm với người khác cũng chưa bao giờ dùng bao à?"
Kiều Mộ Đông nằm trên giường, ngực trần đầy mồ hôi, trả lời: "Tôi đã lâu lắm rồi không làm với ai khác."
Kể từ sau khi anh gặp Hà Dụ.
Hà Dụ im lặng một lúc, rồi nói: "Sáng mai thay ga giường đi, đừng để dì dọn dẹp thấy."
Kiều Mộ Đông "ừ" một tiếng: "Dù sao mai tôi cũng không phải đi làm."
Hà Dụ ngẩng đầu nhìn anh: "Sao vậy?"
Kiều Mộ Đông trả lời một cách hờ hững: "Ông già nói đã đi gặp Phó Thần Sơn để nói chuyện. Để trấn an Phó Thần Sơn, ổng bảo tôi tạm dừng công việc ở Lăng Vân. Ổng muốn đề bạt Phó Thần Sơn làm phó tổng giám đốc, tiếp quản công việc của tôi."
Hà Dụ không thể tin nổi: "Cậu ta dùng chuyện này để uy h**p Lăng Cường? Lăng Cường chịu chấp nhận dễ dàng vậy sao?"
Kiều Mộ Đông đưa tay lên xoa nhẹ đỉnh đầu cậu: "Cũng không hẳn là uy h**p. Dù ông ta không nói ra, nhưng nhìn cũng biết ông vẫn còn thấy áy náy với Phó Thần Sơn. Ban đầu ông ta đã có ý muốn đề bạt cậu ta rồi. Nếu không có sự xuất hiện đột ngột của tôi, có lẽ ông ấy cũng định giao Lăng Vân cho Phó Thần Sơn."
Còn Lăng Chỉ Lộ thì đừng mong gì nữa, nếu không có đứa con ngoài giá thú này, có lẽ Lăng Cường cũng chỉ có thể dựa vào Phó Thần Sơn mà thôi.
Hà Dụ hỏi: "Vậy anh định thế nào?" Anh định để mặc cho Phó Thần Sơn từng bước đẩy anh ra khỏi Lăng Vân sao? Để Lăng Cường dần mất lòng tin vào anh sao? Những câu hỏi phía sau Hà Dụ không nói ra miệng, cậu hy vọng Kiều Mộ Đông có thể tự nhìn ra con đường tương lai mình phải đi.
Không phải là nhất định phải ở lại trong Lăng Vân, Kiều Mộ Đông rời khỏi sự hậu thuẫn của Lăng Cường cũng tuyệt đối không đến mức không sống nổi. Nhưng không nên là trong trạng thái như bây giờ, an tâm thoải mái hưởng thụ những lợi ích và sự tiện nghi mà Lăng Cường cung cấp, ngày ngày ra vào đều là biệt thự xe sang, sống một cuộc sống xa hoa trác táng.
Lăng Cường có lẽ là muốn dùng cuộc sống như vậy để mài mòn cái tính ngạo nghễ và bất kham vốn có của Kiều Mộ Đông, khiến cho đến một ngày, nếu không còn được gia đình họ Lăng chống lưng, anh sẽ không thể tiếp tục sống tốt nữa. Đến lúc đó, anh tự nhiên sẽ hiểu được Lăng Vân quan trọng với mình đến nhường nào.
Chỉ khi đứng trên đỉnh cao, nắm giữ Lăng Vân trong tay, mới có thể đảm bảo cuộc sống như vậy mãi mãi tiếp diễn. Đây chính là điều mà Lăng Cường hy vọng Kiều Mộ Đông sẽ hiểu ra, và dần dà, chính anh cũng sẽ cảm nhận được điều đó.
Hà Dự trừng to mắt nhìn Kiều Mộ Đông, đợi anh cho mình một câu trả lời. Đôi mắt cậu vì trận mây mưa mãnh liệt vừa rồi mà còn hơi ướt nước, dưới ánh đèn lại càng trở nên long lanh rực rỡ.
Kiều Mộ Đông có chút đ*ng t*nh, cúi đầu đặt một nụ hôn nhẹ lên trán cậu, rồi nói: "Tôi sẽ không để Phó Thần Sơn giẫm lên đầu mình đâu."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!