Phó Thần Sơn lái xe rời đi, toàn bộ quần áo mới mua của Hà Dụ đều để lại trên xe, thành ra trên tay cậu trống không, đi lại cũng tiện.
Cậu không bắt taxi như Phó Thần Sơn dặn mà chậm rãi bước về phía trạm xe buýt. Hồi chị gái cậu mới kết hôn đã chuyển đến ở tại căn nhà cũ của anh rể ngoài vành đai ba. Khi đó từ nhà cậu phải đi xe buýt, chuyển hai chuyến mới đến được.
Nhưng vào năm chị gái Hà Dụ mang thai, nhà máy giày da nơi anh rể làm việc gặp trục trặc, anh rể phải chạy qua chạy lại, không thể chăm lo cho vợ. Năm đó, Hà Dụ thường xuyên đến nhà chị, mỗi ngày mẹ nấu cơm ở nhà, đựng trong bình giữ nhiệt để cậu mang tới cho chị gái. Những ký ức đó, đến giờ Hà Dụ vẫn còn nhớ rõ ràng.
Trước khi lên xe buýt, cậu ghé vào siêu thị gần trạm xe mua một chiếc thẻ xe buýt, tiện thể đổi tờ tiền lớn mà Phó Thần Sơn đưa.
Sau đó, cậu đứng trước bảng tuyến xe một lúc để xác định, rồi lên một chuyến xe có tuyến đường quen thuộc.
Vẫn phải đổi xe.
Cả hai chuyến xe đều đông nghẹt, Hà Dụ không có chỗ ngồi, đứng ở cửa sau, tay nắm chặt tay vịn, mắt dõi ra ngoài cửa sổ. Nhiều cảnh vật vẫn quen thuộc như xưa, nhưng cũng có những thứ đã âm thầm thay đổi.
Phó Thần Sơn nói sau khi Hà Dụ vào tù, gia đình chị gái cậu đã chuyển về sống với mẹ cậu, đến khi bị giải tỏa mới quay lại nhà cũ của họ.
Dù nói thế nào, vào những ngày tháng cuối cùng của mẹ, người ở bên chăm sóc là chị gái, còn đứa con trai duy nhất là cậu thì bị nhốt trong một căn phòng tăm tối, chỉ biết dằn vặt, mong ngóng từng mẩu tin về mẹ.
Căn nhà của anh rể là một chung cư cũ từ những năm 90, chỉ cao năm tầng, tường ngoài xám xịt đã bong tróc, loang lổ.
Khu đó không có ban quản lý, chỉ có một ông già giữ cửa, ngồi trên chiếc ghế mây, vừa nghe đài vừa gật gù ngủ.
Trước khi lên lầu, Hà Dụ ghé siêu thị nhỏ gần cổng mua một thùng sữa, rồi mới bước vào hành lang chật hẹp và tối om.
Cậu leo cầu thang lên đến tầng bốn, dừng lại trước cánh cửa sắt bên trái, đưa tay nhấn chuông. Nhưng chuông không kêu, chắc đã hỏng từ lâu, thế là cậu gõ cửa.
Gõ xong, cậu buông tay thì nghe tiếng bước chân bên trong, kèm theo giọng nói của một người phụ nữ: "Ai đấy?"
Hà Dụ nhận ra ngay, là giọng của chị gái mình.
Cậu hít sâu một hơi, trả lời: "Là em."
Bên trong im lặng một lúc, đúng lúc Hà Dụ định nói tiếp, cửa mở ra. Hà Đình đứng đó, ngạc nhiên nhìn cậu.
Hai năm qua, chị cậu tăng cân rõ rệt, mặc một chiếc áo len màu nhạt, tóc buộc lộn xộn, gương mặt xám xịt, dưới mắt là nếp nhăn rõ rệt. Nhìn bề ngoài, chị sống chẳng mấy vui vẻ.
"Em ra tù khi nào vậy?" Hà Đình hỏi, có vẻ hoảng hốt.
Ánh mắt Hà Dụ hơi tối lại. Cậu đã từng gửi thư báo cho gia đình ngày ra tù, rõ ràng chị chưa từng đọc. Có vẻ như chị đã không còn muốn nhận người em trai này nữa.
Hà Dụ cúi đầu, cười khổ: "Em ra hôm qua."
Hà Đình tay bám chặt khung cửa, hỏi: "Em đến làm gì?"
Hà Dụ giơ thùng sữa lên: "Em đến thăm chị."
Hà Đình khựng lại, nói: "Không cần đâu, em đi đi."
Hà Dụ không ngờ chị lại đuổi thẳng như vậy, kinh ngạc nhìn chị: "Chị?"
Hà Đình lúng túng: "Chị, chị bận lắm, không tiếp em được. Em đi đi…"
"Chị." Hà Dụ đưa tay đỡ cánh cửa: "Nhà mình bị giải tỏa rồi à?"
Hà Đình trừng mắt: "Chị biết ngay, em đến để đòi nhà phải không?"
"Em không…"
Hà Dụ chưa kịp nói hết, Hà Đình đã ngắt lời: "Em dựa vào đâu mà đòi nhà? Lúc mẹ hấp hối, em ở đâu? Em đi học biết bao nhiêu năm, toàn là mẹ vất vả nuôi em. Chị đi làm cũng cho em tiền tiêu vặt! Còn em? Em biển thủ tiền công ty, mẹ phải lấy gần hết tiền tiết kiệm mấy chục năm để giúp em trả nợ! Khi mẹ nằm viện, em có gửi nổi một đồng nào không? Em có tư cách gì đòi nhà?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!