Chương 39: (Vô Đề)

Hà Dụ nhớ hồi đại học từng đọc một cuốn sách giới thiệu về lịch sử phát triển của tập đoàn Lăng Vân, do một nhà báo viết. Khi đó, Lăng Vân được khắc họa như một huyền thoại trong ngành, mà người đứng trên đỉnh của huyền thoại ấy, chính là Lăng Cường.

Hà Dụ bắt đầu ngưỡng mộ Lăng Cường từ thời điểm ấy, cũng từ đó mà khao khát được vào làm ở Lăng Vân. Nếu có thể, cậu thà rằng Kiều Mộ Đông không phải là con trai của Lăng Cường, như vậy cậu có thể giữ khoảng cách với Lăng Cường, duy trì hình ảnh uy nghiêm và nghiêm khắc của ông trong lòng mình. Chứ không như bây giờ, bị ông nhìn bằng ánh mắt khinh thường như vậy.

Hà Dụ tựa người vào ban công, hút thuốc một cách thờ ơ. Hình như Kiều Mộ Đông thật sự đã ngoan rồi, không còn gọi điện cho cậu nữa. Nhưng trái tim Hà Dụ vẫn như bị bóp chặt, điều khiến cậu lo lắng nhất là Kiều Mộ Đông sẽ bị bắt lại và phải vào tù lần nữa.

Khi dập tắt điếu thuốc, Hà Dụ bất chợt nhận ra trong lòng mình chỉ toàn nghĩ làm sao giúp Kiều Mộ Đông, mà không hề thấy đau lòng vì vết thương của Phó Thần Sơn. Sự thay đổi trong lòng quá rõ ràng khiến chính cậu cũng bất ngờ. Nhưng sau một thoáng bàng hoàng, Hà Dụ lại thấy điều đó chưa chắc đã là xấu, cậu có thể toàn tâm toàn ý mà dốc lòng vì một mối tình khác.

Sau khi hút xong hai điếu thuốc, Hà Dụ quay lại phòng bệnh. Lăng Cường đã rời đi, chỉ còn Phó Thần Sơn một mình.

Hà Dụ do dự hỏi: "Lăng tiên sinh nói gì với cậu vậy?"

Phó Thần Sơn lặng lẽ nhìn cậu: "Ý của ông ấy giống cậu, hy vọng tôi đừng báo cảnh sát."

Hà Dụ khẽ thở phào nhẹ nhõm. Nếu Lăng Cường đã lên tiếng, chắc chắn Phó Thần Sơn sẽ khó mà từ chối được. Cậu ngẩng đầu nhìn Phó Thần Sơn, hỏi: "Vậy cậu quyết định thế nào?"

Phó Thần Sơn bình thản nói: "Như các người mong muốn."

Thần kinh đang căng như dây đàn của Hà Dụ cuối cùng cũng thả lỏng. Sự nhẹ nhõm hiện rõ trên nét mặt khiến Phó Thần Sơn nhìn mà thấy rõ, tay siết chặt lấy tấm ga giường bên dưới.

Thấy chai truyền sắp hết, Hà Dụ nói: "Tôi đi gọi y tá."

Phó Thần Sơn ấn chuông gọi đầu giường: "Không cần, cậu cứ về trước đi."

Hà Dụ do dự hỏi: "Lăng tiểu thư không biết cậu bị thương à?"

Phó Thần Sơn cười nhạt: "Tâm trạng cô ấy không tốt, nói là đi Hồng Kông với bạn vài hôm, cũng chẳng cần thiết phải nói với cô ấy."

Hà Dụ hỏi tiếp: "Cậu ở một mình có ổn không?"

Giọng Phó Thần Sơn dịu lại: "Truyền xong chai này là hết rồi, ngày mai trợ lý của tôi sẽ đến, mẹ tôi cũng sẽ tranh thủ ghé qua. Cậu không cần lo. Còn phải đi làm, về nghỉ sớm đi."

Hà Dụ gật đầu: "Nếu cần gì thì cứ gọi tôi."

Phó Thần Sơn mỉm cười: "Tôi sẽ gọi."

Trước khi ra cửa, Hà Dụ vẫn không nhịn được nói với Phó Thần Sơn: "Tôi thay mặt Kiều Mộ Đông xin lỗi cậu, thật xin lỗi."

Phó Thần Sơn không đáp, Hà Dụ nhẹ nhàng đóng cửa lại rồi rời đi.

Hà Dụ vẫn chưa ăn tối. Cậu gọi xe về, xe chạy đến ngoài khu nhà Kiều Mộ Đông thì bụng Hà Dụ réo lên mấy tiếng.

Trả tiền xe xong, cậu lại một mình đi ngược lại một đoạn, vào siêu thị nhỏ gần đó mua hai gói mì ăn liền. Trong lúc chọn mì, Hà Dụ do dự một chút rồi mua thêm vài món ăn khác, cho vào túi rồi chầm chậm đi về cổng khu nhà.

Khi cậu tới gần cổng, một chùm đèn pha rọi từ sau tới, Hà Dụ vô thức quay đầu lại, thấy xe của Kiều Mộ Đông từ từ chạy đến rồi dừng ngay bên cạnh mình.

Hà Dụ đứng tại chỗ, đối diện với Kiều Mộ Đông ngồi trong xe.

Kiều Mộ Đông nói: "Về làm gì? Không phải đi chăm Phó Thần Sơn à?"

Hà Dụ đáp: "Tôi không chăm anh ta, chỉ đến thăm thôi."

Kiều Mộ Đông hừ một tiếng: "Thăm cái gì?!"

"Thăm cái gì?" Hà Dụ nói: "Anh đánh người, tôi thay anh đi xem tình hình người ta, có gì sai?"

Kiều Mộ Đông nói: "Nó đáng bị đánh, tôi cũng không cần cậu đi thăm nó giúp tôi!"

Hà Dụ thở dài, nói: "Anh biết không? Có lúc tôi cũng thấy cậu ta đáng bị đánh. Nhưng đánh xong thì sao? Chuyện đã xảy ra rồi, sai lầm cũng không thể sửa được! Chúng ta giận cậu ta, hận cậu ta, chỉ là để giảm bớt tội lỗi trong lòng mình. Cậu ta sai, nhưng tôi còn sai hơn! Cậu ta đâu có cầm dao kề cổ tôi bắt tôi làm gì, là tôi tự mình ngu ngốc, vì một người không yêu mình mà làm chuyện ngu xuẩn!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!