Chương 38: (Vô Đề)

Hà Dụ vội vã lên xe taxi, sau khi ngồi xuống mới nhớ ra phải gọi điện cho Kiều Mộ Đông.

Lúc này Kiều Mộ Đông vẫn chưa tan làm, nhận được điện thoại của Hà Dụ thì tâm trạng rất tốt, tưởng rằng cậu hẹn mình đi ăn tối. Không ngờ câu đầu tiên của Hà Dụ lại là: "Phó Thần Sơn gặp chuyện rồi à?"

Tâm trạng Kiều Mộ Đông lập tức sụp đổ, lạnh giọng hỏi: "Gặp chuyện gì?"

Thực ra Hà Dụ nghĩ Kiều Mộ Đông chắc hẳn đã nghe được chút tin tức, nên hỏi lại: "Anh không biết sao?"

Kiều Mộ Đông càng khó chịu hơn: "Tại sao tôi phải biết?"

Hà Dụ bất lực nói: "Cậu ta vừa gọi điện cho tôi, nói là vừa làm một cuộc tiểu phẫu."

"Tiểu phẫu?" Kiều Mộ Đông có phần nghi hoặc, bỗng nhớ lại cảnh giữa trưa mình đấm một cú khiến mũi Phó Thần Sơn chảy đầy máu, do dự nói: "Tôi đánh thằng đó một trận lúc giữa trưa."

Hà Dụ đưa tay day trán, thấp giọng nói: "Kiều Mộ Đông!"

Kiều Mộ Đông nói: "Là nó gây sự trước."

Hà Dụ quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ xe: "Cho dù cậu ta gây sự, chẳng lẽ anh không có cách nào tốt hơn để giải quyết sao?"

Kiều Mộ Đông hừ một tiếng: "Là đàn ông thì phải nói chuyện bằng nắm đấm."

Hà Dụ thở dài: "Làm việc đừng có bốc đồng như vậy."

Kiều Mộ Đông tỏ vẻ không phục, một lúc sau mới phản ứng lại: "Cậu đang ở đâu?"

Hà Dụ nói: "Tôi đến bệnh viện thăm Phó Thần Sơn."

Kiều Mộ Đông giận dữ: "Không được đi!"

"Anh đánh người bị thương lại còn không cho tôi đến thăm?" Hà Dụ vừa bực mình vừa buồn cười: "Kiều Mộ Đông, anh đừng quá bá đạo như thế."

Kiều Mộ Đông gào lên trong điện thoại: "Cậu tưởng tôi không biết cậu vẫn còn tình cảm với thằng đó à? Không được đi!"

Hà Dụ cảm thấy trán mình giật giật, bình tĩnh đáp: "Tôi sẽ đến xem cậu ấy thế nào. Tối nay anh tự đi ăn, ăn xong thì ngoan ngoãn về nhà, đừng gây thêm chuyện nữa."

Kiều Mộ Đông nói: "Không được! Cậu dám đi thì tôi sẽ đến bệnh viện đánh Phó Thần Sơn lần nữa!"

Hà Dụ quát lại: "Anh đến đi! Đến thì tôi sẽ đánh anh một trận trước, có bản lĩnh thì đánh tôi nằm viện luôn đi!" Nói xong dứt khoát cúp máy.

Hà Dụ ngồi xe đến bệnh viện, vừa gọi điện cho Phó Thần Sơn, vừa đi thang máy lên lầu.

Phòng bệnh của Phó Thần Sơn là một phòng đơn nhỏ, anh đang tựa vào giường, trên tay truyền dịch, mũi quấn mấy lớp băng dày cộm.

Ngồi bên giường là mẹ của Phó Thần Sơn. Bà là một người phụ nữ hiền hậu, siêng năng. Khi còn đi học, Hà Dụ thường đến nhà Phó Thần Sơn chơi, người dì luôn cười hiền lành này đã từng nấu rất nhiều món ngon cho cậu. Hai người chơi trong phòng, dì Phó sẽ gọt trái cây thành miếng nhỏ mang vào.

Hà Dụ luôn rất thích người dì hiền lành này. Sau khi tốt nghiệp đại học, cậu nghe Phó Thần Sơn nói mẹ anh ấy bị bệnh tim, có lẽ là bệnh mạch vành, mấy năm nay sức khỏe không tốt, trông cũng già đi nhiều.

Hà Dụ đến cửa phòng bệnh, nhìn từ phía sau bà, thấy bà dường như gầy hơn, tóc cũng bạc trắng rồi. Cậu gõ cửa, thấy hai mẹ con cùng quay đầu nhìn về phía mình, liền gật đầu chào: "Dì ơi, lâu rồi không gặp."

Mẹ Phó lập tức đứng lên: "Không phải Tiểu Dụ sao, nhiều năm rồi không gặp, con vẫn ổn chứ?"

Lúc Hà Dụ ngồi tù, hàng xóm đều ít nhiều nghe phong phanh chuyện này, nhưng mẹ Phó không hề nhắc đến, sợ làm tổn thương Hà Dụ.

Hà Dụ cười nhẹ: "Con vẫn ổn, dì có khỏe không ạ?"

Mẹ Phó gật đầu: "Khỏe, khỏe lắm. Con mau vào ngồi đi."

Hà Dụ bước tới bên giường nhìn Phó Thần Sơn. Vì có người lớn ở đây nên cậu không tiện hỏi nhiều, chỉ nói: "Rốt cuộc là chuyện gì vậy? Đang yên đang lành sao lại gặp chuyện?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!