Trước mặt Lê Đường, Kiều Mộ Đông liên tục gọi vài cuộc điện thoại để nhờ người điều tra tung tích Hồng Mẫn Hàng. Hà Dụ thì khuyên Lê Đường đừng quá lo lắng, ít nhất là trước khi có tin tức gì nghiêm trọng, Hồng Mẫn Hàng chắc vẫn an toàn.
Kiều Mộ Đông đặt điện thoại xuống, cũng lên tiếng trấn an: "Bên này có tin gì tôi báo ngay cho anh."
Lê Đường gượng cười: "Thật sự là làm phiền cậu quá rồi."
Kiều Mộ Đông nói: "Trước đây đám anh em ở khu Bắc thành, ai chẳng biết tên Lê Đường? Lúc tôi mới vào nghề, để dọa người ta còn khoe là tôi là anh em thân thiết với "tiểu miêu" nhà họ Hồng, Lê Đường là đại ca của tôi đấy! Anh nói xem, anh cũng coi như che chở tôi hai năm, giúp đỡ chút việc nhỏ, anh đừng khách sáo quá."
Nghe vậy, Lê Đường cười, vỗ nhẹ vai Kiều Mộ Đông.
Ăn xong bữa cơm, Kiều Mộ Đông phải về Lăng Vân đi làm.
Lê Đường nói: "Hà Dụ, cậu tiễn Kiều thiếu một đoạn đi."
Hà Dụ vốn đang dọn bát đĩa, nghe vậy liếc nhìn Kiều Mộ Đông rồi hỏi: "Ăn no chưa?"
Kiều Mộ Đông gật đầu: "No rồi."
Hà Dụ nói: "Thế thì còn không đi đi."
Kiều Mộ Đông "hừ" hai tiếng.
Lê Đường cướp lấy bát trên tay Hà Dụ, nói: "Đi đi, đừng có giở trò."
Hà Dụ xoa xoa tay, cùng Kiều Mộ Đông từ tầng hai đi xuống.
Hạ Tiểu Hà đứng ở quầy mãi ngóng ra ngoài. Thấy hai người xuống, cô liền vờ như đang chăm chú đếm tiền.
Hà Dụ nhìn cô một cái rồi cười nhẹ, không để tâm, cùng Kiều Mộ Đông bước ra khỏi cửa "Thực Hữu Vị".
Phố Nhân Tín không dài, bước chân hai người như cũng vô thức mà chậm lại. Không ai nói gì, bầu không khí mập mờ, trầm mặc qua điện thoại lúc trước lại xuất hiện giữa họ. Hà Dụ thấy da đầu tê dại, cảm thấy bầu không khí kiểu học sinh cấp ba đang yêu này không hề hợp với cậu và Kiều Mộ Đông.
Đúng lúc đó, giọng Hạ Tiểu Hà vang lên phá tan sự im lặng: "Tiểu Hà ca!"
Hai người cùng quay đầu lại, thấy Hạ Tiểu Hà xách một túi ni
-lông chạy tới, bên trong là một phần cơm hộp. Cô nói: "Ông chủ bảo vừa hay, nhờ anh tiện đường mang tới Lăng Vân."
Kiều Mộ Đông giành lấy túi: "Để tôi mang giúp."
Hà Dụ ngước mắt nhìn Kiều Mộ Đông, định nói cảm ơn nhưng lại thấy ngại, cuối cùng chỉ nói: "Thế thì làm sao thu tiền? Buổi chiều anh mang qua hả?"
Gân trán Kiều Mộ Đông giật nhẹ, móc ví từ trong áo: "Bao nhiêu tiền? Tôi trả luôn!"
Hà Dụ đưa tay ra: "Cảm ơn, mười lăm."
Kiều Mộ Đông móc ra tờ hai mươi, nhét vào tay cậu: "Thừa năm đồng cho cậu tiền bo, cầm tiền rồi cút!"
Hà Dụ không nhịn được cười, cầm lấy tiền nói: "Đa tạ đại gia."
Kiều Mộ Đông phẩy tay: "Cút nhanh!" rồi xách cơm quay đi.
Hà Dụ đứng yên nhìn bóng lưng anh khuất dần sau góc phố, trên mặt vẫn mang theo nụ cười.
Hạ Tiểu Hà đứng sau cậu, thấy vậy không nhịn được hỏi: "Tiểu Hà ca, anh với anh Kiều đó là…"
Hà Dụ đáp: "Là bạn bè. Nhưng anh ta thật sự không hợp với em đâu, đừng mơ mộng gì nữa."
Hạ Tiểu Hà nghe xong, bĩu môi "Xì." một tiếng
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!