Chiếc xe quay trở lại bãi đậu xe dưới tầng hầm khu chung cư của Kiều Mộ Đông. Anh tắt máy, rút chìa khóa rồi xuống xe đi thẳng.
Hà Dụ nghe tiếng "rầm" khi anh đóng sầm cửa xe lại, sững người ngồi tại chỗ. Hơn mười giây sau, Kiều Mộ Đông quay lại, đạp mạnh lên cửa xe, quát: "Còn muốn tôi bế cậu lên nữa à?!"
Hà Dụ mở cửa xe xuống, liếc nhìn cánh cửa vừa bị đá bẩn, không nói gì.
Hai người im lặng đi vào thang máy, nhìn thang máy chậm rãi đi lên.
Khi gần đến tầng mười, Kiều Mộ Đông đột nhiên mở miệng: "Sáng nay cậu hỏi tôi có phải đã yêu cậu không."
Hà Dụ lập tức quay đầu nhìn anh.
Kiều Mộ Đông đút tay vào túi, nhìn con số trên bảng điện tử đang nhảy, nói: "Tôi đã nghĩ suốt cả một ngày, có kết quả rồi. Nhưng trước đó, tôi phải hỏi cậu hai câu."
Hà Dụ gật đầu: "Anh hỏi đi."
"Cậu còn yêu Phó Thần Sơn không?"
Hà Dụ im lặng một lúc rồi bình tĩnh đáp: "Không yêu nữa."
Tình yêu đã cạn kiệt rồi, chỉ còn lại tình cảm tích tụ nhiều năm, không mãnh liệt, nhưng cũng không thể dứt bỏ hoàn toàn.
Thang máy đến tầng 23, cửa mở ra từ từ, nhưng cả hai không ai bước ra.
"Câu hỏi thứ hai: Cậu có yêu tôi không?"
Hà Dụ không trả lời.
Khi cửa thang máy sắp đóng lại, Kiều Mộ Đông đưa tay giữ nút mở, kiên nhẫn chờ câu trả lời.
Hà Dụ ngẩng đầu nhìn anh, hỏi lại: "Anh có yêu tôi không?"
Kiều Mộ Đông đáp: "Là tôi đang hỏi, không phải cậu hỏi tôi."
Hà Dụ nghiêm túc nói: "Nếu anh không yêu tôi, thì tôi cũng không yêu anh."
"Mẹ nó!" Kiều Mộ Đông tức giận chửi thề: "Muốn ăn đòn à?!"
Hà Dụ vẫn bình tĩnh: "Tôi nói thật đấy."
Kiều Mộ Đông trừng mắt nhìn cậu: "Nếu tôi yêu cậu, cậu sẽ yêu lại tôi, phải không?"
Hà Dụ sững người. Một lúc lâu sau mới phản ứng: "…Hả?"
Kiều Mộ Đông phẫn nộ chửi thêm câu nữa: "Cút!"
Tối hôm đó, sau khi tắm xong, Hà Dụ bước ra thì thấy Kiều Mộ Đông đã nằm ngủ trên giường. Từ lúc về đến nhà, anh không nói một lời, cả người từ đầu đến chân đều toát ra khí tức cáu kỉnh.
Hà Dụ lên giường, Kiều Mộ Đông quay lưng lại, không nhúc nhích, không biết đã ngủ thật chưa.
Cậu vòng tay ôm anh từ sau lưng, hỏi khẽ: "Vết thương ở vai anh không đau nữa à?"
Kiều Mộ Đông không đáp, đạp cậu ra khỏi giường.
Hà Dụ vẫn lì lợm, lại bò lên giường, lần này dán cả người lên lưng anh, vòng tay qua eo: "Anh giận cái gì chứ? Trẻ con quá đi."
Kiều Mộ Đông vẫn im lặng, lại tung chân đạp cậu xuống giường lần nữa. Lần này lực rất mạnh, Hà Dụ ngã bịch xuống đất, thắt lưng va vào sàn lạnh buốt, đau buốt đến tê người. Cậu nghiến răng nằm yên, đợi cơn đau qua đi rồi mới từ từ bò dậy.
Cậu không còn tâm trạng để tiếp tục tranh cãi hay giận dỗi, trực tiếp mở cửa ra ngoài, xuống tầng một.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!