Hà Dụ đứng yên tại chỗ một lúc, cuối cùng không nhịn được mà bước theo. Cậu thấy Phó Thần Sơn đi vào nhà vệ sinh, nhào đến trước bồn cầu trong phòng ngăn và bắt đầu nôn thốc nôn tháo. Hai người đi cùng vội vàng đưa nước, lấy khăn giấy cho anh ta.
Hà Dụ đứng trước cửa nhà vệ sinh, không ai chú ý đến cậu.
Phó Thần Sơn rõ ràng là đã uống quá nhiều, người lảo đảo như sắp ngã, nôn dữ dội đến mức chắc chắn trong người rất khó chịu.
Hà Dụ đứng yên một lúc, cuối cùng không đến gần mà quay người rời đi. Cậu đi dọc hành lang vắng lặng, chợt nhớ ra Phó Thần Sơn còn một chiếc thẻ tín dụng đang ở chỗ mình, phải tìm thời gian trả lại cho anh ta.
Khi trở về phòng bao, mấy người đàn ông vẫn đang vui vẻ hát karaoke. Thật ra hát chỉ là cái cớ, mục đích chính vẫn là tụ họp để uống vài ly, xả stress.
Mã Thiên ban đầu nói mình phải lái xe nên không uống rượu, nhưng cuối cùng cũng bị Âu Vận Gia thuyết phục. Âu Vận Gia bảo gọi vợ đến đón anh về, cứ uống thoải mái, để vợ anh gọi xe đến đây rồi chút nữa lái xe về sau.
Mới lung lay một chút, Mã Thiên đã uống hết một chai bia.
Uống nhiều, anh ta càng nói nhiều hơn, khoác vai Hà Dụ lảm nhảm đủ chuyện, nào là chuyện gia đình, xe cộ, nhà cửa; nào là tiếc cho Hà Dụ, bảo hồi còn đi học đã nghe danh, lúc vào công ty cũng thấy cậu rất có tương lai, thật đáng tiếc. Rồi không tránh khỏi nhắc đến Phó Thần Sơn, giọng đầy bất mãn và khinh miệt.
Hà Dụ chỉ im lặng hút thuốc, thỉnh thoảng phụ họa vài tiếng.
Lúc này, điện thoại cậu đột nhiên reo lên. Vì Mã Thiên kéo tay cậu không cho đi đâu, cậu không tiện ra ngoài nghe máy, liền ngồi ngay trên ghế sofa nghe. Không ngờ, Kiều Mộ Đông đến nhanh hơn dự kiến, bảo cậu đi xuống, anh đã đợi dưới tầng.
Sáng sớm khi cậu rời khỏi nhà, Kiều Mộ Đông cũng không muốn ở nhà nữa. Sau đó quay về Lăng Vân để xử lý tài liệu, gọi điện cho Hà Dụ thì nghĩ Hà Dụ đang ở quán "Thức Hữu Vị". Anh không nghĩ Hà Dụ lại còn có thể đi đâu khác được. Khi biết đối phương đang ở "Thanh Sắc Vân Ảnh", Kiều Mộ Đông đầy một bụng tức liền lái xe tới thẳng đó.
Hà Dụ nghe giọng trong điện thoại nói: "Tới rồi, cậu ra đi." Cùng lúc đó, Âu Vận Gia cũng gọi: "Hà Dụ, bài này tôi chọn cho cậu đấy, mau lên hát đi!"
Hà Dụ biết nếu nói đi bây giờ thì sẽ làm mất hứng, nên đành nói: "Âu ca, tôi ra ngoài nghe điện thoại chút, bài này để sau tôi hát lại nhé."
Âu Vận Gia ra dấu OK.
Hà Dụ đứng lên, vừa đi ra ngoài vừa nói với Kiều Mộ Đông: "Chờ chút, tôi xuống ngay."
Cậu chỉ định xuống khuyên Kiều Mộ Đông về trước, mình sẽ về sau. Không định để Kiều Mộ Đông lên đây, mối quan hệ giữa cậu và Kiều Mộ Đông không đơn thuần, dù người khác không biết cũng dễ bị nhìn ra. Huống hồ Mã Thiên còn biết thân phận Kiều Mộ Đông. Hà Dụ đã không còn bận tâm người khác nghĩ gì về mình, nhưng cũng không muốn công khai xu hướng của bản thân.
Nhưng, vừa mở cửa phòng bao thì cửa phòng bên cạnh cũng mở, có hai người đang đỡ Phó Thần Sơn đi ra, chắc là muốn đưa anh ta về.
Hà Dụ không thể tránh, một trong hai người đỡ Phó Thần Sơn là nhân viên cũ của Lăng Vân, nhận ra Hà Dụ. Anh ta ngạc nhiên mở to mắt nhìn một hồi nhưng không dám chào hỏi.
Chính Hà Dụ gật đầu chào trước.
Không ngờ Phó Thần Sơn lại vùng vẫy đi về phía Hà Dụ.
Người trẻ hơn ngạc nhiên hỏi: "Quản lý Phó, sao vậy?"
Người còn lại biết hai người là bạn cũ nên không ngăn, để mặc Phó Thần Sơn bước tới trước mặt Hà Dụ.
Phía sau Hà Dụ là cánh cửa phòng bao, tiếng gào của Âu Vận Gia còn vọng ra. Cậu không thể trốn, đành nhìn Phó Thần Sơn đến gần, rồi bỗng đưa tay đặt lên vai cậu, gọi một tiếng: "Tiểu Dụ."
Hà Dụ thấy ánh mắt anh ta mơ hồ, trong lòng dấy lên lo lắng rằng Phó Thần Sơn sẽ nói linh tinh, liền căng thẳng nói: "Thần Sơn, trùng hợp thế? Uống nhiều rồi à?"
Phó Thần Sơn một mực nhìn cậu chằm chằm.
Hà Dụ bất giác muốn lùi lại, trong lòng rối loạn, không biết làm sao thoát thân mà không khiến Phó Thần Sơn bị kích động.
Hai người kia không vội kéo Phó Thần Sơn ra, người quen Hà Dụ còn lên tiếng: "Thì ra thật sự là cậu à, Hà Dụ."
Hà Dụ cười gượng.
Lúc đó, ở góc hành lang xuất hiện một bóng người cao lớn.
Hà Dụ quay đầu lại, thấy Kiều Mộ Đông đang đứng đó ở cuối hành lang chỗ rẽ, thấy cảnh tượng trước mặt thì hơi sững người lại, rồi vội vàng bước tới.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!