Kiều Mộ Đông vô thức ngả đầu ra sau, thoải mái nheo mắt lại. Hà Dụ cẩn thận dùng khăn lau cổ anh, tránh phần băng gạc trên vai, rồi tiếp tục lau xuống ngực.
Hai điểm trên ngực bị lau đi lau lại, không khỏi đỏ lên và cứng dần, hơi thở của Kiều Mộ Đông bắt đầu trở nên dồn dập, phía dưới cũng từ từ cứng lại. Anh nắm lấy tay Hà Dụ, nói: "Cậu đang quyến rũ tôi đấy à?"
Hà Dụ nói: "Anh là kẻ dâm thì nhìn gì cũng ra dâm thôi."
Kiều Mộ Đông không nói thêm lời nào, ôm lấy eo Hà Dụ, kéo cậu bước vào bồn tắm, giữ đầu cậu rồi cúi xuống, dùng sức hôn mạnh mẽ.
Hà Dụ cũng không chống cự gì, chỉ thấy hơi khó chịu ở phần eo, liền dứt khoát tách chân ra, quỳ đối mặt đối mặt ngồi lên đùi Kiều Mộ Đông.
Kiều Mộ Đông siết chặt eo cậu, dán sát cơ thể, ghé vào tai thì thầm: "Ngồi xuống?"
Hà Dụ khẽ cười: "Hôm nay anh chưa mất máu nhiều nhỉ?"
Kiều Mộ Đông đáp: "Chuyện nhỏ thôi." Nói xong, cúi đầu ngậm lấy điểm đỏ trước ngực Hà Dụ, mạnh mẽ m*t lấy.
Hà Dụ nhẹ nhàng đưa tay v**t v* mái tóc anh, lưng thẳng lên để bớt cảm giác khó chịu nơi vết thương ở eo, đồng thời cũng khiến ngực mình càng gần hơn với miệng Kiều Mộ Đông.
Kiều Mộ Đông đưa tay với lấy chai sữa tắm bên trái dưới sàn, bóp ra một ít rồi bôi lên tay, bắt đầu chậm rãi thăm dò dưới thân Hà Dụ.
Ngón tay ướt trơn trượt vào khá suôn sẻ, cơ thể Hà Dụ cũng rất phối hợp. Cảm thấy mọi thứ đã sẵn sàng, Kiều Mộ Đông rút tay ra, nhẹ giọng dụ dỗ: "Ngồi xuống."
Hà Dụ lúc này đã bị k*ch th*ch đến mức không thể dừng lại, cũng chẳng còn để ý đến vết thương của cả hai người, đưa tay nắm lấy v*t c*ng rắn của Kiều Mộ Đông, căn chỉnh vị trí rồi từ từ ngồi xuống.
Cảm giác nơi chật hẹp dần được lấp đầy, cơ thể hoàn toàn tiếp nhận người đàn ông kia. Khoảnh khắc ấy lẽ ra chỉ mang theo đau đớn, nhưng với Hà Dụ, điều chiếm ưu thế lại là một loại thỏa mãn về mặt tinh thần.
Từ khi còn rất trẻ, cậu đã chẳng hề có hứng thú với phụ nữ, cả tuổi thanh xuân của mình đều xoay quanh Phó Thần Sơn. Dẫu vậy, cậu từng có những tưởng tượng về việc lên giường với một người đàn ông khác, điều mà không ít chàng trai tuổi mới lớn đều từng trải qua. Chỉ khác là, trong tâm trí Hà Dụ, người đó luôn là một người đàn ông cao lớn, điển trai, và tràn đầy cuốn hút.
Lúc đó trong đầu cậu đang nghĩ đến ai? Có lẽ là một nam minh tinh Hồng Kông điển trai, người mà giờ đây đã hoàn toàn rút khỏi làng giải trí. Nghĩ lại thì, đường nét gương mặt người đó và Kiều Mộ Đông thật ra cũng có vài phần tương tự. Như vậy có được xem là một kiểu vòng vo cứu nước không?
Hà Dụ đang mải miên man với dòng suy nghĩ ấy thì bất giác bật cười thành tiếng.
Kiều Mộ Đông lập tức buột miệng chửi thề: "Mẹ nó!" Đàn ông đang trong lúc thế này mà bị đối phương cười vào mặt thì ai mà vui nổi? Nhất là khi anh vừa mới tiến vào cơ thể đối phương. Anh túm lấy mặt Hà Dụ, cau mày hỏi: "Cười cái gì mà cười?"
Hà Dụ vẫn cười không dừng được, trả lời: "Kệ tôi!"
Kiều Mộ Đông không nói thêm, liền giữ eo cậu, th*c m*nh hai cái từ dưới lên.
Hà Dụ vừa cười vừa hít mạnh một hơi, vội vàng túm lấy cánh tay anh, khẽ nói: "Nhẹ chút, đau quá." Phần thắt lưng của cậu vốn đang bị thương, không chịu nổi những chuyển động mạnh như vậy.
Kiều Mộ Đông tức tối nói: "Im đi! Cậu mà còn cười nữa là tôi mềm nhũn đấy!"
Hà Dụ tựa đầu vào phía vai không bị thương của anh, thì thầm: "Tôi không cười nữa. Đừng động đậy, để tôi làm."
Cậu giữ lấy vai Kiều Mộ Đông, từ từ nâng người lên rồi lại chậm rãi hạ xuống. Không vội vàng, không cuống quýt, Hà Dụ tự điều chỉnh tư thế, tìm lấy điểm khiến mình dễ chịu nhất. Dù Kiều Mộ Đông có nóng lòng đến đâu, cậu cũng không để anh giành quyền chủ động, cứ thế thong thả mà thấm đẫm kh*** c*m, cùng anh dần dần tiến đến đỉnh điểm của sự thăng hoa.
Hà Dụ đã quen với việc tỉnh dậy trên giường của Kiều Mộ Đông. Nhìn thấy anh đang ngủ say bên cạnh, cậu lại nhắm mắt ngủ tiếp. Dù sao thì Lê Đường cũng đã cho cậu nghỉ phép, hiếm khi có dịp được ngủ nướng thoải mái như vậy.
Kiều Mộ Đông cũng đã tỉnh dậy, thấy Hà Dụ còn đang ngủ thì chẳng ngần ngại mà quyết định trốn việc. Anh dùng cánh tay ôm chặt lấy Hà Dụ, úp mặt vào mái tóc cậu.
Cứ như thế, hai người ngủ một mạch tới gần trưa. Hà Dụ bị chuông điện thoại đánh thức. Trước khi ngủ cậu đã nhét điện thoại dưới gối, giờ thì theo thói quen với tay tìm nó trong lúc vẫn nhắm mắt. Nhưng chưa kịp lấy được thì đã nghe thấy giọng Kiều Mộ Đông mơ màng: "Alo?"
Kiều Mộ Đông vẫn chưa tỉnh ngủ, cầm máy lên hỏi: "Ai vậy?"
Đầu dây bên kia, Phó Thần Sơn theo phản xạ đáp lại: "Kiều Mộ Đông?"
Vì câu nói ấy mà cả Kiều Mộ Đông và Hà Dụ lập tức bừng tỉnh.
Kiều Mộ Đông nhìn tên người gọi trên màn hình, còn Hà Dụ thì vội vàng giành lại điện thoại: "Trả lại cho tôi!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!