Chương 31: (Vô Đề)

Hà Dụ lái xe đến, Kiều Mộ Đông vứt con dao đang cầm xuống, mở cửa xe chui vào ghế phụ.

Hà Dụ lo lắng liếc nhìn con dao, nói: "Trên đó có dấu vân tay của anh đấy."

Kiều Mộ Đông đáp lại đầy tự tin: "Trên đó còn có cả máu tôi nữa cơ! Lắm lời, lái xe đi!"

Hà Dụ đành đạp ga tiếp tục lái xe về phía trước, rồi hỏi: "Đến bệnh viện à?"

Kiều Mộ Đông nói: "Cậu cứ đi thẳng, ngã tư tiếp theo rẽ trái, lát nữa tôi chỉ đường tiếp."

Hà Dụ quay đầu nhìn thấy máu đang thấm ra từ vết thương trên áo Kiều Mộ Đông liền hoảng hốt. Đã lâu rồi không lái xe, xe chồm về phía trước, khiến cậu phải đạp phanh gấp.

Kiều Mộ Đông đưa một tay đặt lên gáy Hà Dụ, bóp nhẹ đầy thân mật rồi nói: "Đừng lo, không chết được đâu."

Hà Dụ nói: "Sau này gặp loại người như thế thì tránh xa ra là được rồi, cố đấm ăn xôi làm gì! Dù có thắng hay thua cũng chẳng có lợi gì cho anh!"

Kiều Mộ Đông "hừ" một tiếng: "Cậu biết gì chứ? Đã theo luật giang hồ, thắng là bản lĩnh, thua thì nhận số phận."

Hà Dụ liếc xéo anh: "Anh tưởng mình là giang hồ thứ thiệt chắc? Còn luật giang hồ!"

Kiều Mộ Đông đột nhiên ghé sát, thì thầm bên tai cậu: "Cậu đau lòng rồi phải không?"

Hà Dụ đáp: "Tôi ước gì bọn họ đánh cho anh tàn phế luôn, khỏi đến dây dưa với tôi nữa."

Kiều Mộ Đông cắn nhẹ tai cậu: "Không tàn phế được đâu, không tin đêm nay thử xem."

Chiếc xe lắc lư dưới tay lái của Hà Dụ, cậu xấu hổ và tức giận đẩy mạnh Kiều Mộ Đông ra: "Biến! Ngồi im vào!"

Dưới sự chỉ dẫn của Kiều Mộ Đông, xe đến một bệnh viện tư lớn nhất ở phía bắc thành phố. Hà Dụ trực tiếp đăng ký khám gấp cho anh ta. Bác sĩ cấp cứu xử lý vết thương và khâu lại, cảm thán: "May mà không sâu, chưa đụng tới thần kinh hay xương."

Đó là vì khi bị chém, Kiều Mộ Đông đã hạ vai xuống về phía sau, giảm lực đòn đánh. Tuy vết thương trông dài và chảy nhiều máu, nhưng không sâu lắm.

Trong lúc khâu, bác sĩ hỏi: "Sao anh lại bị thương vậy?"

Kiều Mộ Đông không muốn bác sĩ báo cảnh sát, bèn nói: "Tôi cãi nhau với vợ, tức quá nên tự lấy dao chém cho hả giận."

Tay bác sĩ hơi khựng lại, liếc nhìn anh một cái, rồi im lặng.

Hà Dụ ngồi ngoài hành lang chờ, khi ngửa người ra sau thì thấy đau lưng, định bụng lát nữa nhờ bác sĩ xem giúp. Đúng lúc ấy, tiếng ồn ào vang lên từ sảnh chính.

Hà Dụ đứng dậy, nhìn ra ngoài từ cửa phòng cấp cứu đang mở, thấy nhiều người vội vã đổ vào. Giữa đám người là giường bệnh được đẩy gấp gáp vào trong, có người hét lớn:

"Cấp cứu! Nhanh chuẩn bị phòng mổ!"

Một thanh niên chạy ngang qua, Hà Dụ thấy quen quen. Nhớ kỹ lại thì là người của Hồng Mẫn Hàng, vừa gặp ở mộ Hồng Hướng Phong ngày hôm qua.

Tò mò trỗi dậy, Hà Dụ chầm chậm bước ra. Vừa đến cửa thì bị ai đó đặt tay lên vai.

Cậu quay lại, thấy Kiều Mộ Đông đã đứng phía sau mình, hỏi: "Làm gì vậy?"

Hà Dụ nhìn vai anh, anh ta đã mặc lại áo sơ mi và áo khoác, chỉ có thể thấy lớp băng trắng lộ ra qua chỗ rách, liền hỏi: "Xong rồi à?"

Kiều Mộ Đông đáp: "Xong rồi, vài hôm nữa cắt chỉ."

Bác sĩ từ phòng xử lý bước ra, vừa đi về văn phòng vừa nói: "Tôi kê thuốc, anh đi đóng tiền lấy thuốc, phải tiêm phòng uốn ván."

Ông ta kê toa thuốc kháng viêm và thuốc tiêm đưa cho Hà Dụ.

Trước khi đi đóng tiền, Hà Dụ nói với Kiều Mộ Đông: "Tôi vừa thấy người của Hồng Mẫn Hàng ngoài kia."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!