Chương 30: – Dây Dưa

Kiều Mộ Đông lái xe thẳng về hướng bắc thành phố. Dù đã qua giờ tan tầm nhưng khi xe vào đường vành đai thứ hai thì vẫn bị kẹt một chút. Hai năm nay thành phố thi công tàu điện ngầm, đâu đâu cũng đào bới, đâu đâu cũng rào chắn, tắc đường lâu ngày đã trở thành điều mà người dân dần quen thuộc.

Hà Dụ không hỏi Kiều Mộ Đông đang đi đâu, cậu nghĩ chắc không đến mức bị đem đi bán, mà nếu có bị bán thật thì chắc cũng chỉ là bán quả thận, đủ tiền mua cái iPhone thôi.

Kiều Mộ Đông rất quen thuộc với khu phía bắc thành phố, xe len lỏi qua những con hẻm nhỏ mà Hà Dụ không gọi được tên, cuối cùng dừng lại bên đường của một con phố cũ hẹp.

Kiều Mộ Đông xuống xe, đi thẳng vào một quán mì nhỏ chuyên bán hoành thánh, Hà Dụ đành phải đi theo.

Quán mì rất nhỏ, chỉ là một mặt bằng đơn, bên ngoài là bếp, bên trong có ba, bốn bàn vuông. Kiều Mộ Đông đi thẳng tới bàn trống, dùng chân kéo ghế ra ngồi xuống, rồi gọi: "Ông chủ, hai phần hoành thánh bốn lạng, loại với đậu tương cay!"

Hà Dụ đi theo vào quán, ngẩng đầu nhìn bảng giá trên tường, thấy phần lớn chỉ bán ba lạng, cậu giơ tay nói: "Cho tôi phần ba lạng thôi, vậy là đủ rồi."

Ông chủ đáp lại: "Được!"

Kiều Mộ Đông lấy đôi đũa trong ống đựng, cầm trong tay, nói: "Vậy thì nấu thêm cho cậu ta bát trứng ngâm rượu gạo."

Hà Dụ không từ chối nữa, với tay lấy đũa, ngẩng đầu nhìn vết khói ám đen trên trần nhà, hỏi: "Ở đây ngon lắm à?"

Kiều Mộ Đông nói: "Mở được mười mấy hai chục năm rồi. Hồi nhỏ mẹ tôi không rảnh nấu cơm thì cho tiền tôi tới đây ăn."

Hà Dụ gật đầu: "Nhìn là biết hợp khẩu vị anh rồi."

Kiều Mộ Đông hừ một tiếng: "Thế nào là khẩu vị của tôi? Cậu cũng hợp khẩu vị tôi đấy, tính sao?"

Hà Dụ đáp: "Không tính sao cả, anh là đại gia, được chưa."

Kiều Mộ Đông lần này hừ hừ hai tiếng, tỏ vẻ hài lòng.

Hoành thánh được mang lên, Hà Dụ dùng đũa nhẹ nhàng khuấy, nhìn thấy lớp ớt đậu đỏ au thì lập tức thấy thèm ăn.

Ông chủ đứng bên cạnh, nói với Hà Dụ: "Đậu tương của bọn tôi là tự làm, tự xào, nếm thử xem có ngon không?"

Hoành thánh còn nóng, Hà Dụ gắp một cái, thổi nhẹ rồi đưa vào miệng, nếm thử xong thì gật đầu: "Ừm, rất tuyệt!"

Ông chủ cười cười quay lại bếp.

Kiều Mộ Đông đắc ý nói: "Ngon chứ? Biết tôi lần trước bị cảnh sát bắt là vì gì không?"

Hà Dụ không hiểu sao anh ta lại hưng phấn như vậy, ngạc nhiên hỏi: "Đừng nói là anh bị bắt vì ăn hoành thánh ở đây nhé?"

Kiều Mộ Đông lắc đầu: "Là ăn ở đây rồi cãi nhau. Tên kia gọi năm, sáu người tới muốn đánh hội đồng tôi, tôi đá cho nó quỳ xuống, rồi lại đá vào bụng, nghe nói gãy chân, ruột cũng bị thủng. Có người báo cảnh sát, nên tôi bị bắt."

Hà Dụ thở dài, hỏi: "Đáng không? Một phút bốc đồng mà phải ngồi tù mấy năm."

Kiều Mộ Đông châm điếu thuốc, hỏi ngược lại Hà Dụ: "Còn cậu thì sao? Là sinh viên đại học đàng hoàng mà cũng tự đẩy mình vào chỗ đó."

Tay cầm đũa của Hà Dụ khẽ run, nhưng rất nhanh lại bình tĩnh ăn tiếp.

Hoành thánh ăn được một nửa, bát trứng ngâm rượu gạo mà Kiều Mộ Đông gọi cho Hà Dụ cũng được mang tới. Khi Hà Dụ vươn tay cầm bát, chợt chú ý thấy một thanh niên ở bàn đối diện liên tục quay đầu nhìn Kiều Mộ Đông.

Hà Dụ khẽ chạm vào cổ tay Kiều Mộ Đông, thấp giọng hỏi: "Anh quen người kia à?"

Kiều Mộ Đông liếc mắt nhìn, nói: "Không quen." Rồi lại gõ vào bát của Hà Dụ: "Ăn nhanh đi, có người đợi cậu đấy."

Ăn xong, Hà Dụ hơi no, ra ngoài dựa vào đuôi xe của Kiều Mộ Đông mà đứng thẳng người lên đầy khó khăn.

Kiều Mộ Đông trả tiền xong đi ra, giơ tay véo mông Hà Dụ một cái.

Hà Dụ đẩy tay anh ta ra, mắng: "Cút!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!