Chương 3: (Vô Đề)

Sau bữa tối, Phó Thần Sơn lái xe đưa Hà Dụ về thẳng nhà.

Giờ ở thành phố Sùng Phong, đừng nói là khu vực đường vành đai hai, ngay cả vành đai ba, bốn cũng đã là tấc đất tấc vàng. Căn hộ mà Phó Thần Sơn mua nằm ở vị trí đắt đỏ như vậy, giá cả chắc chắn không hề rẻ.

Dù biết hiện tại Phó Thần Sơn sống rất khá, nhưng trong lòng Hà Dụ vẫn có chút nghẹn lại. Dù cho cậu không phải ngồi tù, cho cậu ba năm đi nữa, e rằng cũng chẳng đạt được như Phó Thần Sơn bây giờ. Nhưng chỉ cần nghĩ đến việc những gì Phó Thần Sơn có được hôm nay là cái giá của tự do mà cậu đã đánh đổi là ngực cậu lại như bị đè nặng, khó thở.

Chiếc xe chạy vào tầng hầm đỗ xe, rồi họ cùng đi thang máy lên lầu.

Căn hộ là dạng chung cư nhỏ, mỗi tầng chỉ có hai căn, tổng cộng bảy tầng. Trên tầng thượng còn có sân vườn, nhưng với điều kiện kinh tế hiện tại của Phó Thần Sơn thì vẫn chưa đủ sức mua căn trên đó.

Nhà Phó Thần Sơn nằm ở tầng năm.

Hà Dụ theo anh bước vào nhà, lập tức ấn tượng với cách bài trí trang nhã, rõ ràng là do nhà thiết kế chuyên nghiệp thực hiện.

Dù chỉ là căn hộ hai phòng một khách nhưng diện tích không nhỏ, phòng khách còn có một ban công lớn đặt hai ghế nằm và một bàn tròn nhỏ, trồng nhiều cây và hoa.

Phòng khách được dọn dẹp rất sạch sẽ và tối giản, đích thị là phong cách sống của một người đàn ông độc thân.

Phó Thần Sơn dẫn Hà Dụ vào phòng dành cho khách: "Cậu ở phòng này nhé, tôi đã bảo cô dọn dẹp thay ga giường mới rồi." Nói rồi anh mở tủ quần áo: "Tôi còn mua sẵn hai bộ đồ ngủ mới, đều là theo kích cỡ của cậu."

Không chỉ có đồ ngủ, còn có hai hộp đồ lót mới đặt trong ngăn kéo.

Những vật dụng cần thiết cho sinh hoạt hàng ngày, gần như Phó Thần Sơn đã chuẩn bị đầy đủ cho Hà Dụ. Còn quần áo mặc bên ngoài, anh định ngày mai đưa Hà Dụ đi mua vài bộ để cậu thử trực tiếp.

"Đi tắm trước đi."

Hà Dụ gật đầu. Cậu thật sự cần một buổi tắm nghiêm túc. Theo mọi nghĩa, cơ thể cậu giờ đây chẳng hề sạch sẽ. Ngay cả chính cậu cũng cảm thấy mình còn mang mùi ẩm mốc khó chịu của nhà tù.

Phó Thần Sơn còn giúp cậu xả nước bồn tắm, dặn cậu ngâm mình cho thư giãn.

Hà Dụ không quen tắm bồn, cậu thích đứng dưới vòi sen hơn, để nước nóng dội sạch từ đầu đến chân.

Nhưng sự nhiệt tình của Phó Thần Sơn khiến cậu chẳng nỡ từ chối.

Trước khi rời khỏi phòng tắm, Phó Thần Sơn nói: "Có gì cần thì gọi tôi."

"Ừ." Hà Dụ chờ anh đi rồi đóng cửa lại.

Cậu c** đ* từng món một, lộ ra thân hình gầy gò nhưng rắn chắc. Phía lưng dưới của anh có một vết sẹo dài do lần xô xát trong phòng giam mà bị thương nặng.

Cậu bước vào bồn, từ từ ngâm mình trong làn nước ấm. Cảm giác mềm mại dễ chịu dần lan khắp cơ thể, khiến cậu khẽ thở ra một hơi nhẹ nhõm.

Lâu lắm rồi cậu mới được tắm thoải mái thế này.

Hà Dụ ngả đầu ra sau, nhắm mắt lại.

Cậu tắm khá lâu, Phó Thần Sơn cũng không giục.

Tới khi cảm thấy mình đã được nước nóng gột rửa sạch sẽ từ trong ra ngoài, cậu mới bước ra khỏi bồn, dùng khăn tắm lau khô người.

Hà Dụ xả nước trong bồn, lấy đồ lót mới mặc vào. Trong phòng tắm vẫn còn đọng hơi nước, vì thế cậu chỉ mặc quần ngủ mà không mặc áo, để trần đi ra ngoài.

Phó Thần Sơn đang ngồi ở phòng khách, nhìn thấy cậu thì sững lại, rồi nói: "Mặc áo vào, kẻo cảm lạnh."

"Đợi chút." Hà Dụ nói, thấy người vẫn còn ẩm ướt, không rõ là mồ hôi hay nước.

Cậu về phòng, lấy thuốc lá và bật lửa đã mua ban chiều trong túi áo, bước ra ban công, chợt nhớ ra điều gì liền hỏi: "Tôi hút điếu thuốc, không phiền chứ?"

Phó Thần Sơn đứng dậy, hai tay đút túi quần, im lặng nhìn cậu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!