Chương 27: (Vô Đề)

Hà Dụ cảm thấy món cà tím ngư hương của Lê Đường nấu có chút hương vị quen thuộc của gia đình. Thật ra cũng không hẳn giống cách làm của mẹ cậu, món mẹ làm thường ngọt hơn một chút, còn món của Lê Đường thì đầy đủ hành, gừng, tỏi, vị cá đậm đà. Nhưng Hà Dụ vẫn cảm thấy bồi hồi, ăn liền mấy bát cơm.

Ăn xong, Hà Dụ đi rửa chén, Lê Đường đứng dựa vào khung cửa hút thuốc, nói: "Chút nữa tôi lên ngủ trưa, buổi chiều cậu tự lo liệu nhé."

Hà Dụ vớt đĩa trong bồn rửa, đáp: "Vâng."

Lê Đường lại nói thêm một câu: "Lúc nào rảnh thì suy nghĩ nghiêm túc về con đường phía trước đi, cậu tính cả đời cứ ở mãi cái quán tồi tàn này à?"

Sắc mặt Hà Dụ bỗng chốc trở nên ảm đạm.

Lê Đường sợ cậu hiểu lầm là mình muốn đuổi đi, liền nói tiếp: "Từ từ rồi sẽ có cách." Nói xong thì xoay người lên lầu, đi được nửa chừng lại quay đầu dặn: "Ra ngoài nhớ kéo cửa lại là được, ban ngày ban mặt không ai trộm đâu."

Hà Dụ rửa xong chén, lấy điện thoại ra thì thấy đã hết pin và tắt nguồn. Sạc thì để ở nhà Phó Thần Sơn, cậu do dự một lúc rồi quyết định quay về trước.

Ngồi trên xe buýt, suốt đường đi Hà Dụ cứ suy nghĩ về chuyện tương lai mà Lê Đường nhắc tới. Cậu học đại học ngành kỹ thuật thông tin điện tử, năm đó có thể vào được Lăng Vân, một trong những tập đoàn thông tin viễn thông hàng đầu quốc gia đã là một con đường rất tốt. Bắt đầu từ vị trí bán hàng, cậu luôn tin rằng sẽ có ngày mình vươn lên. Nhưng hiện giờ thì sao?

Đã năm năm trôi qua, bằng cử nhân ngành đó giờ còn tìm được việc hay không cũng chưa chắc, huống chi cậu từng ngồi tù, có tiền án, đó là một cái hố sâu không thể vượt qua. Trừ khi như Lê Đường, có người quen giúp đỡ, nhưng như vậy thì cậu lại phải dựa vào Phó Thần Sơn hoặc Kiều Mộ Đông, điều này hoàn toàn trái ngược với mong muốn sống độc lập của cậu. Như thế thì còn ý nghĩa gì nữa?

Hà Dụ vùi mặt vào lòng bàn tay, khẽ thở dài một tiếng.

Giờ là hơn hai giờ chiều, giờ này chắc chắn Phó Thần Sơn không có ở nhà. Hà Dụ trái lại cảm thấy nhẹ nhõm. Chẳng hiểu sao, dạo này cậu càng ngày càng sợ phải đối mặt với Phó Thần Sơn.

Về đến phòng, cậu mở ngăn kéo đầu giường, bên trong chỉ có một phong bì hồ sơ lấy từ chỗ Hà Đình, toàn là giấy tờ và chứng nhận của cậu, cùng cuốn sổ tiết kiệm ba ngàn tệ, cậu vẫn chưa đụng tới.

Còn lại trong phòng không có gì là của cậu. Quần áo là Phó Thần Sơn mua, kể cả đồ lót và tất, đều là Phó Thần Sơn chuẩn bị cho.

Nên đi sao?

Bên Lê Đường vẫn chưa phát lương, công việc thì ba ngày làm hai ngày nghỉ, cũng ngại không dám hỏi ứng trước. Chỉ có ba ngàn tệ, theo tính toán của cậu, nếu thuê căn hộ nhỏ, cộng với tiền đặt cọc thì chắc cũng chỉ đủ trả tiền thuê một tháng, sợ là chủ nhà còn không muốn cho thuê.

Hà Dụ lại cất mọi thứ vào, tự nhủ phải cố nhịn, cố nhẫn thêm nữa. Tất cả những điều này là Phó Thần Sơn nợ cậu, tại sao cậu không thể nhận lấy một cách an tâm?

Cậu nằm xuống giường, tiện tay cắm sạc điện thoại nhưng không vội bật máy. Hôm qua cậu đã tiêu hao sức lực quá nhiều, lại dậy sớm, vừa nằm xuống đã cảm thấy mệt rã rời, định ngủ một giấc rồi tính tiếp.

Kiều Mộ Đông gọi cho Hà Dụ hai cuộc, nhưng máy vẫn tắt nguồn khiến anh bực bội ném điện thoại lên bàn, vừa định gọi nội bộ bảo Hoàng Hải Sinh vào thì điện thoại lại đổ chuông.

Kiều Mộ Đông liếc nhìn số gọi đến, hóa ra là Lăng Cường, anh cau mày nghe máy: "Alô."

"Mộ Đông." giọng Lăng Cường trầm và điềm tĩnh, không lộ cảm xúc: "Tối nay về nhà ăn cơm."

Kiều Mộ Đông hỏi: "Về nhà nào? Nhà ông hay nhà tôi?"

Lăng Cường giọng không gợn sóng: "Nhà của ba cũng là nhà của con, em gái con và Thần Sơn cũng sẽ về, đừng quên, sáu giờ ăn cơm, nhớ đúng giờ."

Nói xong thì dập máy luôn.

Kiều Mộ Đông khẽ chửi một câu, ném điện thoại qua một bên, đập tay lên tay vịn ghế, tựa lưng mạnh ra sau.

Trước khi tan làm, Kiều Mộ Đông dặn Hoàng Hải Sinh đi tìm Hà Dụ.

Hoàng Hải Sinh đứng dậy, khó xử nói: "Tìm được cậu ấy rồi thì làm gì ạ?"

Thực ra chính Kiều Mộ Đông cũng chưa nghĩ xong, đứng suy nghĩ một lúc mới nói: "Cậu đi ăn tối với cậu ấy, rồi đưa cậu ấy đến chỗ tôi."

Hoàng Hải Sinh càng thêm khó xử: "Kiều tiên sinh, nếu Hà tiên sinh không đồng ý, tôi cũng đâu ép được cậu ấy…"

Kiều Mộ Đông khó hiểu: "Cậu sợ gì chứ? Cứ nói là tôi bảo, không cần biết cậu ấy có muốn hay không, không muốn thì kéo lên xe!"

Hoàng Hải Sinh sắp khóc đến nơi, nghĩ thầm: Ngài tự đi còn chưa chắc được, huống chi là bảo tôi truyền lời? Nhưng anh ta không dám nói ra, đành đỏ mặt đáp: "Tôi sẽ cố gắng."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!