Sau đó Hà Dụ mới nhận ra, làm chuyện đó trong bồn tắm thật sự là một việc hao tổn thể lực, đến lúc cơ thể đạt đến đỉnh điểm, cậu suýt chút nữa thì ngất xỉu. Bò ra khỏi bồn tắm, cậu chỉ lấy một chiếc khăn tắm lau khô người rồi lập tức lao lên giường lớn của Kiều Mộ Đông, quấn mình kín mít trong chăn.
Kiều Mộ Đông đến ngay sau đó, kéo chăn ra rồi cũng chui vào.
Cơ thể nóng ấm và săn chắc của anh giam chặt lấy Hà Dụ, một cánh tay đặt ngang ngực cậu. Hà Dụ không mở nổi mắt, xoay người cái là ngủ mê man luôn.
Sáng sớm, Hà Dụ đã bị chiếc đồng hồ sinh học siêu chuẩn của mình đánh thức. Cậu còn chưa mở mắt đã cảm nhận được cánh tay của Kiều Mộ Đông đè lên ngực mình, cánh tay đó đè cả đêm khiến cậu thi thoảng cảm thấy khó thở.
Thật ra, Hà Dụ thấy Kiều Mộ Đông khá kỳ lạ. Người nhà họ Lăng từ Lăng Cường đến Lăng Chỉ Lộ, chẳng ai có vóc dáng cao to vạm vỡ, vậy mà một người con riêng như Kiều Mộ Đông, từ nhỏ sống khổ sở lại có thân hình giống như người châu Âu, vai rộng eo thon, chân dài, ngũ quan tuấn tú sắc nét, chỉ cần bước ra là có thể lên sàn diễn. Hà Dụ luôn cảm thấy tiếc nếu anh không làm người mẫu.
Thế nhưng Kiều Mộ Đông lại là người hoàn toàn không nhận thức được giá trị bản thân. Dù là thân phận thiếu gia nhà họ Lăng hay ngoại hình nổi bật, anh đều chẳng để tâm, chỉ sống trong thế giới của riêng mình, muốn sao thì làm vậy.
Hà Dụ cảm thấy, Kiều Mộ Đông như thế cũng tốt, ít nhất là đáng yêu.
Cậu nhấc tay anh ra, xuống giường. Kiều Mộ Đông liền tỉnh lại, vươn vai một cái rồi ôm chăn nằm đó, thản nhiên ngắm nhìn thân thể tr*n tr**ng của Hà Dụ.
Hà Dụ lục dưới ngăn tủ đầu giường, lấy chiếc q**n l*t mới trong chiếc hộp lần trước cậu đã lấy một chiếc đi, giờ còn lại một cái. Mặc vào rồi mở tủ tìm quần áo.
Kiều Mộ Đông nói: "Bộ đồ lần trước của cậu, ở ngăn dưới cùng bên phải ấy."
Bộ đồ lần trước bị ướt nên để lại nhà Kiều Mộ Đông không mang về. Hà Dụ mở ngăn tủ bên phải, thấy đã được giặt sạch và xếp gọn gàng bên trong.
Hà Dụ tất nhiên không nghĩ là Kiều Mộ Đông tự giặt, chắc là người giúp việc theo giờ làm.
Khi đang mặc quần áo, Kiều Mộ Đông hỏi: "Không phải Lê Đường bảo hôm nay cậu không cần đi làm sao?"
Hà Dụ cúi đầu đang cài nút quần jeans, nghe vậy chỉ "ừ" một tiếng, "Không cần, sao vậy?"
Kiều Mộ Đông chống nửa người dậy, đưa tay kéo cậu: "Vậy hôm nay đừng đi nữa."
Hà Dụ túm lấy cái gối trên giường đập vào mặt anh: "Anh không thấy phiền à?!"
Mặc đồ, rửa mặt xong, Hà Dụ đi xuống lầu, thấy điện thoại của mình vẫn vứt ở cạnh ghế sofa, suốt đêm không tắt máy, pin đỏ lè. Trên đó có hai tin nhắn, đều từ Phó Thần Sơn: một cái nói "Được, biết rồi", cái còn lại hỏi: "Cậu đang ở đâu? Ở chỗ Kiều Mộ Đông à?"
Hà Dụ xem xong không trả lời, bỏ điện thoại vào túi quần.
Tủ lạnh nhà Kiều Mộ Đông trống trơn, đến quả trứng cũng không có, Hà Dụ vừa đóng cửa tủ lạnh lại thì nghe tiếng chân anh từ cầu thang vọng xuống.
Vừa đi vừa thắt cà vạt, bộ âu phục chỉnh tề, anh lại quay về cái kiểu "mặt người dáng chó" quen thuộc.
Hà Dụ hỏi: "Anh đi làm à?"
Kiều Mộ Đông nói: "Cậu ở lại với tôi thì tôi không đi."
Hà Dụ cười: "Vậy anh đi làm đi."
Kiều Mộ Đông hỏi: "Cậu định đi đâu?"
Hà Dụ đáp: "Tôi đi xem Lê ca một chút, không yên tâm để anh ấy một mình."
Kiều Mộ Đông hừ một tiếng: "Không yên tâm cái gì? Năm đó ở Bắc Thành, hơn chục thằng đánh anh ta một trận mà không chết, cậu còn không yên tâm?!"
Hà Dụ hơi kinh ngạc: "Lê ca lợi hại vậy sao?"
Kiều Mộ Đông không nói gì, đi đến cửa thay giày, một lúc sau mới lầm bầm: "Lúc đó anh ta mới hai mấy tuổi, giờ thì một mình tôi cũng đánh được anh ta."
Hà Dụ làm như không nghe thấy.
Kiều Mộ Đông thấy biểu cảm nửa cười nửa không của cậu thì đứng thẳng người trừng cậu: "Hà Dụ, cậu để ý anh ta rồi hả?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!