Hà Dụ cởi áo khoác ngoài đưa cho Lê Đường, trên người chỉ còn lại một chiếc áo thun mỏng, vừa đi xuống núi theo con đường nhỏ vừa vô thức ôm lấy cánh tay vì lạnh. Kiều Mộ Đông ở phía sau, cởi áo âu phục khoác lên người cậu.
Hà Dụ lập tức cảm nhận được một làn hơi ấm bao quanh mình, nhưng vẫn từ chối, đẩy lại chiếc áo: "Không cần."
Kiều Mộ Đông lạnh mặt nói: "Vậy thì vứt đi."
Hà Dụ bất đắc dĩ, đành khoác lại lên vai.
Lúc này, cả hai mới thấy đói. Dưới chân nghĩa trang, ngoài cổng có một quán mì nhỏ. Quán rất đơn sơ, không có ống nước để rửa bát, chủ quán dùng hộp giấy lót túi nilon để đựng mì. Họ cũng chẳng quan tâm sạch sẽ hay không nữa, ngồi xuống gọi hai tô mì bò.
Điều bất ngờ là mì của ông chủ lại ngon đến không ngờ.
Hà Dụ cúi đầu ăn mì, Kiều Mộ Đông đột nhiên gắp một miếng thịt trong bát mình bỏ sang bát Hà Dụ. Cậu sững người, ngẩng lên nhìn anh.
Kiều Mộ Đông nhún vai: "Thuận tay thôi, ăn đi."
Trước kia trong tù, anh cũng hay làm thế. Trong khay của Kiều Mộ Đông lúc nào cũng có nhiều hơn những người khác, mà nếu Hà Dụ ngồi cạnh, anh lại giống như cho chó ăn, thi thoảng ném thêm đồ sang khay của Hà Dụ. Khi đó Hà Dụ nghĩ: "Dù gì cũng bị anh ta ngủ rồi, ăn thêm tí cũng chẳng sao", thế là ăn ngon lành.
Giờ dĩ nhiên không còn như trong tù, chẳng ai còn để ý đến một miếng thịt nhỏ. Nhưng Hà Dụ dùng đũa khuấy khuấy bát mì, không thấy có miếng nào, chỉ cười nhạt rồi cúi đầu tiếp tục ăn.
Ăn xong, trán Kiều Mộ Đông rịn đầy mồ hôi, cà vạt cũng nới ra.
Hà Dụ vẫn khoác áo âu phục của anh, bước đến tiệm tạp hóa nhỏ gần cổng nghĩa trang mua một bộ hương đèn và giấy tiền vàng mã, còn chọn thêm hai, ba xấp tiền âm phủ. Kiều Mộ Đông đi theo sau nhìn, hỏi: "Làm gì đấy? Cậu còn định đốt giấy cho Hồng Hướng Phong à?"
Hà Dụ nói: "Tôi đi thăm mẹ."
Kiều Mộ Đông khựng lại, một lúc sau mới phản ứng, nói: "Tôi đi cùng."
Hà Dụ thấy anh đứng ở cửa tiệm giữa một đống hoa tươi lưỡng lự hồi lâu, cuối cùng chọn một bó hoa hơn hai trăm tệ. Bó hoa quá to, che gần hết mặt anh khi ôm vào lòng.
Hà Dụ buồn cười mắng: "Đồ thần kinh."
Kiều Mộ Đông chẳng để tâm, đi theo sau hỏi: "Mẹ cậu cũng chôn ở đây à?"
Hà Dụ vừa leo bậc thang vừa nói: "Ừ, ở khu Minh Viên."
Trong ấn tượng của Kiều Mộ Đông, đây là lần đầu Hà Dụ nhắc đến người thân. Trước đó anh không hề biết gì về cha mẹ, anh em của Hà Dụ, cứ nghĩ cậu như một người cô độc từ đầu đến cuối.
Kiều Mộ Đông bỗng nói: "Mẹ tôi cũng mất rồi, tự sát. Nhảy từ tầng sáu xuống, máu chảy ra từ dưới thân, nội y cũng bung toang, nhìn kinh lắm."
Hà Dụ dừng bước, hỏi: "Anh thấy à?"
Kiều Mộ Đông gật đầu: "Cũng không nhìn rõ lắm, tôi định nhìn thì bị kéo ra. Khi đó tôi cũng hơn mười tuổi rồi, cũng không yếu đuối gì mấy."
Hà Dụ chợt nhớ lại câu hỏi từng nghĩ đến: "Mẹ anh chắc xinh đẹp lắm?"
Kiều Mộ Đông phả ra làn khói thuốc, lại ôm bó hoa lên: "Cũng đẹp, kiêu hãnh lắm, nhưng số khổ."
Hà Dụ định hỏi nữa, rồi thôi, tiếp tục đi lên.
Khu Minh Viên dãy 7, mộ số 18, con số này Hà Dụ đã khắc ghi trong lòng.
Cậu quỳ xuống, lau sạch bụi trên bia mộ, rồi lấy bật lửa thắp hương đèn, khấn ba lạy rồi c*m v** lư hương.
Sau đó, Hà Dụ đốt từng xấp giấy tiền, lấy lửa từ cây nến đang cháy.
Một làn khói xanh lượn lờ bay lên, mang theo nỗi nhớ và tình thương của con trai, gửi đến người mẹ nơi xa.
"Mẹ," Hà Dụ khẽ gọi,
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!