Kiều Mộ Đông lái xe trên con đường rời khỏi thành phố, phía trước họ là xe của Hồng Mẫn Hàng.
Hà Dụ nhìn chằm chằm chiếc xe phía trước, ngẩn người một lúc rồi hỏi: "Người họ Hồng đó là em trai của Lê ca à?"
Kiều Mộ Đông đáp: "Không phải ruột thịt. Lê Đường là con nuôi của Hồng Hướng Phong."
Nói xong, anh bổ sung thêm: "Hồng Hướng Phong là cha của Hồng Mẫn Hàng."
Hà Dụ gật đầu. Dù không rõ thân phận thật sự của Lê Đường nhưng các mối quan hệ khác cậu cũng đại khái đoán được. Chỉ là: "Dù sao cũng là anh em kết nghĩa, tại sao đám người của Hồng Mẫn Hàng lại có thái độ như vậy khi nhắc đến Lê ca?"
Kiều Mộ Đông trầm mặc một lát. Khi Hà Dụ nghĩ anh không muốn trả lời, thì Kiều Mộ Đông đột ngột quay sang hỏi: "Đêm nay đến chỗ tôi?"
Chủ đề thay đổi quá đột ngột khiến Hà Dụ ngẩn người, sau đó cười cười nói: "Sao? Coi như là điều kiện trao đổi à?"
Kiều Mộ Đông đáp: "Lê Đường có liên quan gì đến tôi đâu, cậu nghĩ tôi giúp cậu vì cái gì?"
Hà Dụ quay đầu nhìn ra cửa sổ xe, khóe miệng hơi cong lên. Cậu biết Kiều Mộ Đông hoàn toàn là vì giúp cậu, cho dù mục đích sau cùng là muốn lên giường với cậu thì ít nhất anh ta cũng không dùng chuyện đó để uy h**p. Vì vậy, trong lòng cậu thật sự rất cảm kích Kiều Mộ Đông.
Nhưng dù cảm động, Hà Dụ vẫn không nhịn được mỉa mai: "Vì cái gì ư? Vì muốn tôi ngủ lại chỗ anh đêm nay à?"
Nghe vậy, Kiều Mộ Đông đập mạnh tay lên vô lăng.
Hà Dụ biết anh nổi giận, cú đập đó hẳn là muốn tát vào mặt cậu.
Sự tức giận của Kiều Mộ Đông nhanh chóng được kiềm chế lại. Anh nghĩ, thật ra Hà Dụ cũng không nói sai. Bản thân giúp cậu vì điều gì? Chẳng phải là muốn dụ dỗ cậu tự nguyện lên giường sao? Không, có lẽ không chỉ một lần. Nhưng dù là bao nhiêu lần, cũng không phải là muốn Hà Dụ yêu mình.
Lúc này, xe đã lên đường cao tốc, đang tiến về phía nghĩa trang ngoại ô.
Hà Dụ yên lặng nhìn cảnh vật ngoài cửa sổ. Giữa lúc xuân và hạ giao mùa, bầu trời xanh trong, không khí mát mẻ, đồng ruộng trải dài ngút ngàn, đúng là một ngày rất thích hợp để đi dã ngoại ngoại ô.
Tiếc là chẳng ai có lòng dạ để thưởng thức. Hai chiếc xe, một trước một sau, không ngừng hướng về nghĩa trang công cộng ở vùng ven. Từ lúc rời thành phố đến nơi chỉ mất nửa tiếng.
Khi xuống xe, Hà Dụ nhìn đồng hồ, đã gần hai giờ chiều. Cậu và Kiều Mộ Đông còn chưa ăn trưa, bụng cũng bắt đầu đói.
Xe đỗ ở bãi đậu. Hai người đi cùng Hồng Mẫn Hàng cũng xuống xe, là thuộc hạ của anh ta. Một người trong số đó đến cửa hàng hoa gần cổng nghĩa trang mua một bó hoa tươi, rồi đưa cho Hồng Mẫn Hàng.
Kiều Mộ Đông cũng mua một bó hoa, rồi nắm tay Hà Dụ đi theo sau Hồng Mẫn Hàng lên núi.
Vì Kiều Mộ Đông chẳng bận tâm ánh nhìn của người khác, đi đâu cũng nắm chặt tay Hà Dụ nên Hà Dụ cũng mặc kệ, ngoan ngoãn đi theo.
Đây chính là nghĩa trang nơi mẹ của Hà Dụ được chôn cất. Lần trước cậu đến là cùng Phó Thần Sơn.
Nhưng khác với phần mộ nhỏ bé của mẹ cậu, phần mộ của Hồng Hướng Phong lại nằm riêng biệt giữa khoảng đất rộng, xung quanh là rừng tùng xanh rì, phía trước còn có cả vườn hoa, giả sơn, hồ nước, cầu vòm,… xa hoa đến mức khó tin.
Hồng Hướng Phong là người khởi nghiệp bằng nghề làm dịch vụ tang lễ. Cửa tiệm ở phố Hương Chúc vốn truyền từ cha mẹ ông, sau đó giao lại cho ông. Nhưng ông không cam lòng chỉ bán nến và giấy tiền, mà là một trong những người đầu tiên trong thành phố phát triển ngành dịch vụ tang lễ toàn diện.
Không lâu sau, ông phát hiện ngành này siêu lợi nhuận, tiền vào như nước. Người khác thấy ông phát tài cũng đổ xô chen chân. Hồng Hướng Phong tính tình tham lam, thủ đoạn tàn nhẫn, không cho phép ai động đến miếng bánh của mình, nên kéo cả người thân và bạn bè vào làm cùng. Càng đông người, càng mạnh tay, thậm chí từng xảy ra chuyện xông vào bệnh viện giành xác. Hồng Hướng Phong đã trở thành "bá chủ xác chết" ở khu Bắc thành phố Sùng Phong, khiến giới làm cùng nghề phải né tránh.
Khi tiền đến dễ dàng, ông không còn hài lòng với ngành tang lễ. Với tiền bạc và người trong tay, ông bắt đầu nhúng tay vào các hoạt động bất chính, từng mở sòng bạc nhỏ. Nhưng sau đó ông cảm thấy không bền, nên chuyển sang đầu tư hợp pháp, mở khu vui chơi, khách sạn, rồi bất động sản, chứng khoán. Cuối cùng, ông ta trở thành tầng lớp thượng lưu của xã hội.
Lê Đường là người theo ông từ nhỏ. So với con trai ruột là Hồng Mẫn Hàng, con nuôi như anh ta đôi khi còn được yêu thương hơn.
Từ xa, Hà Dụ đã thấy Lê Đường đang quỳ trước phần mộ của Hồng Hướng Phong. Anh dù quỳ nhưng lưng vẫn thẳng, chỉ có đầu hơi cúi, tóc che khuất ánh mắt. Vì bị đưa đi từ quán ăn giữa đêm nên anh chỉ mặc mỗi chiếc q**n l*t bó và áo ba lỗ, trời tuy sắp sang tháng Năm nhưng vẫn còn lạnh, ăn mặc thế này rõ ràng rất khó chịu.
Bên cạnh anh có bốn, năm thanh niên đang hút thuốc tán gẫu, rõ ràng chỉ đứng đó để canh chừng, không cho anh rời đi.
Thấy cảnh ấy, Hà Dụ không nhịn được hất tay Kiều Mộ Đông ra, chạy về phía Lê Đường.
Những thanh niên kia lập tức chặn cậu lại, có người nhìn thấy Hồng Mẫn Hàng thì lên tiếng: "Hồng ca!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!