Tên gọi ban đầu của phố Hương Chúc không phải là Hương Chúc. Ở đầu phố có một tấm biển cũ kĩ, rỉ sét, trên đó viết ba chữ "Thông Minh Hạng". Cơn lốc cải tạo đô thị dường như vẫn chưa lan tới nơi này, hai bên con đường hẹp là những khu nhà cũ kỹ thấp lè tè, che mất ánh sáng, cao nhất cũng chỉ khoảng năm tầng. Tầng trệt đều là các cửa hàng buôn bán, mười phần thì đến bảy tám là cửa hàng bán hương, nến, vàng mã.
Chiếc xe của Kiều Mộ Đông vừa rẽ vào con phố đã không thể quay đầu, đành phải dừng lại bên lề trước khi đến đoạn cua.
Hà Dụ mở cửa xe bước xuống, liền bị bụi bặm phủ đầy mặt. Khí hậu khô hanh, bụi ven đường nhiều, mỗi khi có xe chạy qua là một làn bụi mịt mù bốc lên.
Kiều Mộ Đông đứng cạnh cửa xe, châm một điếu thuốc, hít mạnh hai hơi rồi nói với Hà Dụ: "Đi theo tôi."
Hà Dụ đi sau lưng anh, tiến vào con hẻm hẹp mang tên Thông Minh.
Đường vốn đã hẹp, mà hai bên cửa hàng lại đồng loạt bày ra các sạp hàng dài, bên cạnh là những biệt thự giấy lớn và búp bê giấy mặt đỏ hồng. Hà Dụ đi đường cũng phải cẩn thận từng bước, sợ va vào sạp hàng của người ta.
Kiều Mộ Đông sải bước rất dài, mãi đến tận cửa hàng hương lớn nhất ở cuối con phố mới dừng lại. Hà Dụ theo sau anh, thấy anh vừa dừng chân thì ba bốn thanh niên ngồi trước cửa liền đồng loạt đứng bật dậy.
Hà Dụ cũng dừng lại, bắt đầu cảm thấy bầu không khí có phần không ổn.
Trong thời gian ở tù, Hà Dụ từng gặp qua kiểu người này, những thanh niên mới hai mươi tuổi, bỏ học từ cấp hai, đi làm thuê ở tiệm sửa xe. Có một người như vậy bị bắt chỉ vì đánh nhau theo "sư phụ" trong tiệm. Dù chỉ cầm gậy vụt vài cái, chẳng gây hậu quả nghiêm trọng, vẫn bị buộc tội gây rối trật tự.
Khi cùng làm bếp, Hà Dụ hỏi cậu ta có thấy không đáng không. Cậu ta khinh khỉnh trả lời: "Mày biết gì chứ, đó mới là tình nghĩa anh em."
Hà Dụ thấy cậu ta ngốc, mà cậu ta cũng chẳng ưa gì Hà Dụ. Sau này Hà Dụ nghĩ lại, thấy mình còn ngốc hơn cậu ta, ngốc đến mức không còn giới hạn.
Cũng như chàng trai đó, thành phố này còn rất nhiều thanh niên tương tự. Họ rời xa gia đình, rời ghế nhà trường từ sớm để đi làm thuê, nhưng lại không cam chịu cuộc sống nghèo khổ. Thế là họ đi theo những "đại ca", những người đồng hương, bắt đầu lang bạt trong xã hội. Người không gặp may thì trộm cắp, buôn m* t**, cờ bạc rồi bị bắt, ra tù lại phạm tiếp, luẩn quẩn mãi không dứt. Người may mắn hơn thì làm ăn phát đạt, có tiền mua nhà, đầu tư kinh doanh, trở thành người thành đạt trong xã hội.
Dĩ nhiên, loại sau thì hiếm. Hà Dụ từng nghĩ Kiều Mộ Đông cũng là kiểu như vậy, ai ngờ anh lại là loại "xài hack" trong trò chơi, sinh ra đã không cùng vạch xuất phát với người khác.
Nhưng rõ ràng, Kiều Mộ Đông từng hòa mình vào cái giới này, không chỉ Hà Dụ biết, mà những thanh niên ngổ ngáo trước mắt này cũng biết rõ.
Kiều Mộ Đông lạnh lùng quét mắt nhìn họ, rồi chìa tay ra với Hà Dụ: "Qua đây, đứng xa vậy làm gì?" Cứ như thể Hà Dụ đang sợ hãi.
Hà Dụ âm thầm lườm anh, phải đứng sát như vậy mới là không xa à?
Cậu bước tới hai bước, bị Kiều Mộ Đông nắm lấy tay. Tay anh rất to, ấm, lại nắm rất chặt. Hà Dụ có chút không thoải mái, nhưng giãy mãi không ra.
Mấy thanh niên liếc nhìn nhau, có người hỏi: "Muốn mua gì vậy?"
Hà Dụ không nhịn được, liếc nhìn cửa tiệm hương nến trước mặt. Trông chẳng khác gì mấy tiệm vừa đi ngang qua, cũng bày đủ loại hương nến, tiền âm phủ sặc sỡ, dưới đất còn có cả biệt thự và xe hơi giấy, trong đó có cả một chiếc Mercedes
-Benz.
Trong tiệm có một ông lão mặc tạp dề xanh đậm kiểu cũ, đang ngồi chia một xấp tiền giấy thành từng xấp nhỏ rồi buộc lại bằng dây nhựa trắng. Ông ta chẳng thèm ngẩng đầu, như thể chẳng quan tâm đến chuyện gì đang diễn ra ngoài cửa.
Kiều Mộ Đông hỏi: "Hồng Tiểu Miêu tới chưa?"
Vẻ mặt mấy thanh niên lập tức thay đổi, có người bật thốt: "Mẹ mày là thằng nào mà dám hỏi vậy!"
Đúng lúc đó, ông lão trong tiệm bỗng dừng tay, đứng dậy phủi áo, lững thững đi ra. Đôi mắt đục ngầu nheo lại nhìn Kiều Mộ Đông và Hà Dụ, rồi khóe miệng kéo lên thành một nụ cười: "Còn tưởng ai, hóa ra là Đông Tử nhà họ Kiều, mấy năm không thấy mặt rồi đấy."
Kiều Mộ Đông cũng đổi giọng cung kính: "Chú Vương, lâu rồi không đến thăm chú, dạo này sức khỏe vẫn ổn chứ ạ?"
Chú Vương xoa tay trong tay áo: "Ổn, vẫn ổn."
Từ lúc chú Vương lên tiếng, mấy thanh niên im như thóc, đứng sang một bên, chỉ chăm chăm nhìn Kiều Mộ Đông.
Chú Vương nói tiếp: "Đến tìm Tiểu Miêu à? Hôm nay nó chưa đến đây, có khi cháu nhầm chỗ rồi?"
Giọng nói ông hiền từ như đang nói chuyện với trẻ con, khiến Hà Dụ suýt bật cười. Nhưng Kiều Mộ Đông chẳng để tâm, đáp: "Cháu hẹn Tiểu Miêu gặp ở đây, cháu chờ ở đây là được."
Chú Vương gật đầu: "Được được, vào chờ đi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!