Mẹ của Hà Dụ mất cách đây hai năm, không lâu sau khi cậu bị tòa tuyên án.
Bà bị cao huyết áp, sức khỏe vốn đã không tốt. Hà Dụ biết cái chết của mẹ, bản thân cậu phải chịu phần lớn trách nhiệm. Nhưng lúc đó cậu đang trong tù, hoàn toàn không thể ra ngoài, tất cả tin tức liên quan đến mẹ cậu đều do Phó Thần Sơn kể lại. Còn chị gái của Hà Dụ, Hà Đình, từ sau khi mẹ qua đời thì không còn muốn đến thăm cậu trong tù nữa.
Phó Thần Sơn, đối với mọi yêu cầu của Hà Dụ, hầu như đều đáp ứng vô điều kiện.
Mẹ Hà được chôn cất tại một nghĩa trang ở vùng ngoại ô thành phố Sùng Phong, có thể đi đường cao tốc đến thẳng. Sợ đến muộn nghĩa trang đóng cửa, Phó Thần Sơn lái xe rất nhanh.
Hà Dụ ngồi tựa vào ghế, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, vẻ mặt có phần lơ đãng.
Phó Thần Sơn thỉnh thoảng lại liếc nhìn cậu, để phá vỡ sự im lặng, anh cố gắng bắt chuyện với Hà Dụ.
Nhưng Hà Dụ không có nhiều điều để nói, cậu không thích nhắc đến cuộc sống trong tù. Dù cậu dùng giọng điệu thản nhiên đến đâu, Phó Thần Sơn vẫn sẽ lộ ra vẻ mặt đầy thương cảm, rồi lại lặp lại câu "xin lỗi".
Chẳng có ý nghĩa gì, Hà Dụ nghĩ vậy.
Thấy Hà Dụ không muốn nói, Phó Thần Sơn đành kể về mình. Mấy năm qua, sự nghiệp của anh rất thuận lợi, vẫn làm việc tại công ty cũ, hiện là trưởng phòng kinh doanh lớn nhất. Năm ngoái, anh mua trả góp một căn hộ hai phòng ngủ một phòng khách gần đường vành đai hai, vị trí và môi trường xung quanh rất tốt, căn hộ cũng khá rộng rãi.
"Tiểu Dụ." Phó Thần Sơn nói: "Nhà cậu năm ngoái đã bị giải tỏa rồi."
"Ồ?" Hà Dụ ngồi thẳng dậy, quay đầu nhìn anh.
Phó Thần Sơn thở dài một tiếng: "Sau khi bác gái mất, căn nhà đó do chị cậu và gia đình chị ấy ở. Về sau giải tỏa, chị ấy không nói gì với tôi. Đến khi tôi biết thì nhà đã bị phá rồi. Việc đền bù giải tỏa cũng do chị ấy lo liệu hết, cụ thể thế nào tôi cũng không rõ."
"Vậy à…" Hà Dụ nói khẽ.
Phó Thần Sơn hỏi: "Cậu có muốn tôi đi cùng đến gặp chị Hà để hỏi cho rõ không?"
Hà Dụ im lặng một lúc rồi mới nói: "Không cần đâu, tôi tự đi được."
Phó Thần Sơn không nhịn được, đưa tay khẽ xoa đầu Hà Dụ, như đang dỗ dành một đứa trẻ, động tác rất dịu dàng. Tóc Hà Dụ rất ngắn, chạm vào tay có cảm giác lởm chởm. Anh nói: "Đừng lo, trước mắt cứ ở nhà tôi đi."
Nghe vậy, Hà Dụ nói: "Ở nhà cậu, không tiện lắm đâu?"
Phó Thần Sơn mỉm cười: "Không sao cả, tôi sống một mình mà, đã dọn sẵn phòng cho cậu rồi, cậu ở bao lâu cũng được."
Hà Dụ chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ, nói: "Được."
Phó Thần Sơn luôn cố gắng muốn bù đắp điều gì đó. Hà Dụ nghĩ, mình nên nhận lấy, như vậy có lẽ tốt cho cả hai người.
Họ vội vã đến nghĩa trang, may mà vẫn còn kịp, chưa đóng cửa.
Lúc này trong nghĩa trang đã rất vắng người, những tiệm bán hương hoa ngoài cổng cũng sắp đóng cửa.
Phó Thần Sơn đi đỗ xe, còn Hà Dụ một mình mua một bó hoa tươi màu trắng.
Phó Thần Sơn bước lại gần, vừa bỏ chìa khóa xe vào túi quần vừa hỏi: "Không mua ít tiền giấy à?"
Hà Dụ đáp: "Thôi, muộn quá rồi. Để lần sau tôi đến lại."
Phó Thần Sơn gật đầu: "Vậy cuối tuần tôi lại đi cùng cậu."
Hà Dụ không đáp, chỉ ôm bó hoa đi trước, bước lên bậc thang, vừa đi vừa hỏi: "Mẹ tôi ở đâu?"
Phó Thần Sơn theo sau, nói: "Khu Minh Viên, dãy 7, số 18."
Hà Dụ khẽ gật đầu.
Nghĩa trang này có môi trường khá tốt. Khi mẹ Hà được chôn cất, ngoài chị gái Hà thì Phó Thần Sơn cũng giúp rất nhiều.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!