Chương 19: (Vô Đề)

Phó Thần Sơn đưa Hà Dụ đến đầu phố Nhân Tín rồi lái xe về Lăng Vân.

Hà Dụ đi được một đoạn, còn chưa đến quán Thực Hữu Vị thì đã thấy phía trước tụ tập một đám người, náo nhiệt vây quanh trước cửa quán.

Cậu lập tức tăng tốc, đến nơi thì thấy cửa chính của Thực Hữu Vị đã bị đóng chặt, trên cửa không biết bị ai tạt sơn đỏ, chảy dài từng vệt xuống trông như máu tươi, khiến ai nhìn cũng phải rùng mình. Ngoài cửa còn bị khóa một ổ khóa lớn, cả trong lẫn ngoài đều không thể mở ra.

Mấy người làm trong quán cũng đã đến, lão Bàng ngửa đầu hét lớn: "Ông chủ Lê!"

Hà Dụ vội giữ lấy tay lão Bàng, hỏi: "Bàng ca, chuyện gì xảy ra vậy?"

Lão Bàng cũng lo lắng: "Không biết nữa, đến là thấy thế này rồi. Gọi ông chủ không ai đáp, gọi điện cũng không ai bắt máy, không biết có ở trên lầu không!"

Lão Bàng vốn có chìa khóa của nhà hàng, nhưng giờ cũng không mở được cửa, mọi người chỉ có thể đứng ngoài mà lo. Cả dãy phố đều kéo đến xem náo nhiệt, hai nhà sát vách có người nói nửa đêm nghe thấy động tĩnh, nhưng muộn quá không ai dám ra xem nên không rõ xảy ra chuyện gì.

Hà Dụ nhìn qua là biết có người cố ý gây chuyện với nhà hàng, mà phần lớn là nhằm vào Lê Đường.

Cậu hỏi: "Đã báo cảnh sát chưa?"

Lão Bàng lúc này mới phản ứng, liền hỏi lớn: "Ai gọi 110 chưa?!"

Hà Dụ nóng ruột, bảo: "Anh gọi cảnh sát đi, em tìm cách lên xem sao."

Lão Bàng giữ lấy tay cậu, hỏi: "Làm sao mà lên được?"

Hà Dụ nói: "Em đi mượn cái thang."

Cậu mượn được cái thang dài ở tiệm mì bên cạnh, dựng vào biển hiệu của Thực Hữu Vị rồi trèo lên.

Người dưới đông quá, ai cũng la "Cẩn thận đấy!" khiến tim Hà Dụ cũng đập thình thịch. Hạ Tiểu Hà giữ thang bên dưới, ngẩng đầu lên gọi: "Hà ca cẩn thận nhé."

Hà Dụ tranh thủ đáp lại: "Không sao đâu, yên tâm."

Cửa sổ tầng hai đóng chặt, rèm cũng được kéo từ bên trong. Cậu trèo qua biển hiệu, với tay đẩy thử cửa sổ. May là cửa không khóa, rất dễ mở.

Cậu gọi một tiếng "Lê ca!", không thấy động tĩnh, liền trèo vào trong.

Lê Đường không có trong phòng, cũng không có dấu vết người khác vào, căn phòng vẫn lộn xộn như thường ngày, điện thoại còn để bên gối, chỉ bật chế độ rung, có nhiều cuộc gọi nhỡ. Đèn vẫn sáng, cửa cũng mở. Hà Dụ đoán, có lẽ Lê Đường đang ngủ thì nghe thấy động tĩnh dưới lầu nên xuống xem, sau đó có thể đã bị người ta bắt đi.

"Tiểu Hà!" lão Bàng gọi dưới lầu.

Hà Dụ thò đầu ra đáp: "Lê ca không có trên lầu, tìm cách phá khóa đi!"

Sau đó cậu xuống tầng một, phát hiện bàn ghế trong đại sảnh bị lật đổ, có dấu vết ẩu đả. Kệ rượu cũng bị xô ngã, vỡ không ít chai, rượu đổ đầy sàn. Tuy nhiên máy tính tiền không bị động tới, trên lầu cũng không bị lục lọi. Hà Dụ đoán không phải ăn trộm, mà là nhắm thẳng vào Lê Đường.

Chẳng bao lâu, cảnh sát và thợ phá khóa đến, ổ khóa lớn ngoài cửa bị cạy mở, lão Bàng và mấy người khác vội vàng mở cửa.

Cảnh sát kiểm tra hiện trường, hỏi sơ qua tình hình rồi yêu cầu mấy người trong quán đến đồn công an để lấy lời khai.

Khoảnh khắc ngồi vào xe cảnh sát, Hà Dụ bỗng cảm thấy vô cùng hoảng loạn, theo bản năng định mở cửa xe. Lão Bàng ngồi cạnh vội giữ lấy tay cậu: "Sao vậy?"

Hà Dụ sực tỉnh, mồ hôi lạnh đầy trán, lắc đầu: "Không sao."

Lời khai được ghi rất chi tiết, Hà Dụ kể rõ toàn bộ những gì mình nghe và thấy từ lúc bắt đầu làm việc ở quán. Cuối buổi, viên cảnh sát trẻ hỏi: "Cậu có biết bình thường Lê Đường có mâu thuẫn với ai không?"

Hà Dụ lắc đầu: "Tôi chưa từng thấy."

Cảnh sát lại hỏi: "Cậu có số điện thoại người nhà anh ấy không? Hoặc người nào thân quen hay qua lại?"

Hà Dụ đan hai tay, tì lên môi: "Không có. Tôi mới làm việc chưa lâu, gần như chưa từng thấy Lê ca rời khỏi quán, ngày thường cũng chỉ có một mình, ít khi có ai đến tìm."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!